Hồng Vũ hét lớn một tiếng, bảo kiếm trong tay bỏ niêm phong, hàn mang ngưng tụ trên không trung không tiêu tán, hóa thành vô số đạo bóng kiếm chém ra một con đường máu.
Hộ vệ bốn phía cũng nâng tinh thần lên, các loại sát chiêu chém ra.
Sinh tử là vào lúc này.
Tư Đồ Hoành cả kinh nói:
- Bọn chúng bắt đầu trùng kích.
Cố tiên sinh cười lạnh nói:
- Đó là tìm chết, đám linh thử này sẽ đi theo bọn họ. Nếu như thủ vững tại chỗ, chỉ cần thời gian qua đi còn có một đường sinh cơ, hiện tại nha..., hắc hắc.
Tư Đồ Hoành sắc mặt đầy vui mừng, nói:
- Mặc dù chỉ là tam giai, nhưng cũng là mấy vạn linh thử a! Ta cũng rất muốn xem bộ dáng bọn chúng chết trong bụng chuột, ha ha ha...
Cố tiên sinh vẻ mặt âm lãnh, đồng tử của hắn co rút lại, cau mày nói:
- Xảy ra chuyện gì?
- Như thế nào?
Tư Đồ Hoành nhìn sắc mặt của hắn, một cảm giác không tốt xông lên đầu.
Trong mắt Cố tiên sinh b*n r* hào quang âm lãnh, giật mình nói:
- Những linh thử kia vì sao chết nhanh như vậy?
Nội tâm Tư Đồ Hoành cả kinh, ngưng mắt nhìn lại, chỉ thấy thương đội đã tiến được vài trăm mét, những nơi đi qua linh thử chết từng phiến. Cơ hồ mỗi tên võ giả đánh ra đều chết một đám lớn.
Hắn kinh hãi nói:
- Có phải những linh thử này đã tới giờ hay không, bắt đầu duy trì không được?
Cố tiên sinh cắn răng nói:
- Không đúng, nhất định có cổ quái! Ngươi nhìn đám Đại Vũ Sư kia đi, vậy mà cũng một chiêu có thể chém giết hơn mười con tam giai linh thử. Hơn nữa linh thử công kích yếu đi rất nhiều! Trong thương đội đối phương nhất định là có cao nhân.
Tư Đồ Hoành cả kinh nói:
- Vậy làm sao bây giờ? Lập tức sắp lao ra khỏi đàn linh thử rồi.
Sắc mặt Cố tiên sinh âm trầm, nhìn một hồi rồi nói:
- Đạo thứ nhất sắp thất bại. Nhưng mà phương hướng bọn chúng xông qua là đường đi Khinh Ca Lâm Địa, còn có trò hay đang chờ chúng phía sau, vội cái gì. Ta đúng là muốn nhìn một chút, đối phương có người nào đang tác quái.