Hải Lâm dốc sức liều mạng kêu to lên, nói:
- Mọi người bất kể ta, tạo thành đội hình mũi dùi, từ nơi này tiến lên! Ta là thiếu gia, các ngươi phải nghe lời ta.
Tất cả mọi người vẫn không nhúc nhích mặt hướng ra ngoài không có người nào nghe hắn nói.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu âm thầm tán thưởng không thôi, tố chất Thái Điểu dong binh đoàn đúng là không tệ.
Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường nhảy xuống, tiến lên phía trước nói:
- Chúng ta cũng tham chiến a!
Tả Thống lĩnh đang muốn cự tuyệt, nhưng nhìn tu vị Đinh Linh Nhi không dưới mình, mà Lạc Vân Thường cũng là Vũ Vương cho nên nói:
- Làm phiền hai vị tiểu thư. Nếu như lần này có thể còn sống trở về, Thái Điểu dong binh đoàn sẽ vô cùng cảm tạ.
Đinh Linh Nhi cười nói:
- Tả Thống lĩnh khách khí. Mọi người đã quen biết một hồi, tự nhiên sẽ đồng tâm hiệp lực.
Đinh Linh Nhi từ nhỏ đã sống trong thương hội, đạo lý đối nhân xử thế và giao tiếp vô cùng lão luyện, cho người ta cảm giác xinh đẹp đại khí. Làm cho tả hữu thống lĩnh tán thưởng không thôi.
Lý Vân Tiêu nói:
- Kỳ thật không cần phải tạo vòng tròn lớn như thế, nhiều Ngũ Hành Phệ Linh Thử như vậy, cho dù ngươi là Vũ Tông cũng không chống lại lâu. Ta đề nghị thu nhỏ vòng tròn lại, phân thành hai nhóm. Người không chịu được sẽ đổi người khác, còn có thể lưu tâm đồng bạn an toàn, ai gặp nguy hiểm thì có thể tranh thủ trợ giúp. Lưu động như thế có thể duy trì tới khi đàn chuột đi qua.
Ánh mắt Hải Lâm sáng ngời, vội nói:
- Vân thiếu nói đúng! Tả Thống lĩnh, còn không thu nhỏ vòng chiến!
Trong mắt tả thống lĩnh đầy kinh ngạc, Lý Vân Tiêu biện pháp này rất tốt, hắn lập tức hét lớn một tiếng, nói:
- Thu nhỏ vòng chiến lại, cơ hồ tất cả cao thủ ngoài Vũ Quân đứng ở ngoài cùng, tu vị dưới Vũ Quân thì vào trong nghỉ ngơi. Tùy thời lưu ý an toàn của chiến hữu.