Sắc mặt tất cả hộ vệ đại biến, Linh Xà Cửu Sí Điểu cùng Phá Hồn Liệt Hình Mô chính là hai chủng yêu thú cường đại nhất của yêu nguyên, số lượng không nhiều lắm, nhưng đây chính là tồn tại bát giai. Cho dù là cường giả Vũ Tôn của nhân loại cũng không dám một mình khiêu chiến chúng.
Đinh Linh Nhi nhướng mày, đột nhiên mở miệng nói:
- Cường đại nhất trên yêu nguyên không phải Linh Xà Cửu Sí Điểu, cũng không phải Phá Hồn Liệt Hình Mô, mà là Ngũ Hành Phệ Linh Thử
- Ngũ Hành Phệ Linh Thử?
Sắc mặt tất cả mọi người trở nên quái dị, không ít người cười giễu cợt.
Hữu thống lĩnh nói:
- Đinh tiểu thư có chỗ không biết, Ngũ Hành Phệ Linh Thử chỉ là tam giai mà thôi. Một chiêu của tại hạ có thể giết hơn trăm con.
Đinh Linh Nhi gật đầu nói:
- Ngươi nói đúng, chiến lực đơn thể của Ngũ Hành Phệ Linh Thử cũng không được. Nhưng mà ta từng nghe phụ thân từng nói qua, Ngũ Hành Phệ Linh Thử trên yêu nguyên có số lượng hơn trăm triệu, nếu như tụ tập lại, cho dù là Thánh Vực thần đô cũng có thể diệt.
Mọi người biến sắc, nghĩ đàn chuột lao tới như trời sập, tất cả đều run rẩy, đổ mồ hôi lạnh cả kinh.
Hữu thống lĩnh cũng đổ mồ hôi lạnh, ngượng ngùng nói:
- Cái này... Số lượng trăm triệu thì hơi khoa trương, may mắn những Ngũ Hành Phệ Linh Thử này bản thân không có thần trí gì, sẽ không ôm thành một đoàn.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu chớp động, nói:
- Số lượng hơn trăm triệu không khoa trương. Tuy yêu nguyên rộng lớn khôn cùng, nhưng vô số năm tháng tới nay, nuôi nhiều Ngũ Hành Phệ Linh Thử như thế, thảo nguyên vẫn tươi tốt, linh khí sung túc. Cũng biết là vì sao không?
- Cái này...
Mọi người đều ngạc nhiên, bắt đầu tự đánh giá. Tuy bọn họ sống ở Khinh Ca Lâm Địa tiếp giáp với yêu nguyên, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này.