Hải Lâm cười khổ nói:
- Ta có thành tựu gì chứ, quả thực là sống không bằng chết.
Trong mắt Lý Vân Tiêu b*n r* một tia kim quang, nhìn qua sắc mặt Hải Lâm sao đó mỉm cười.
Hải Lâm dường như phát giác được ánh mắt Lý Vân Tiêu đang nhìn hắn, xấu hổ nói:
- Làm cho Vân thiếu chê cười.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Nếu ta không nhìn lầm, trong người Hải Lâm huynh có huyết mạch vô cùng bá đạo, lúc này mới khiến thân thể suy nhược.
- Dừng!
Tả thống lĩnh vội vàng cho Long mã dừng lại, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ, nói:
- Ngươi quả nhiên là thuật luyện sư, vậy mà nhìn cái đã ra.
Hải Lâm cũng giật mình nói:
- Nhãn lực của Vân thiếu hảo còn hơn cả lục giai đại thuật luyện sư lúc trước, lần trước hắn cũng quan sát hồi lâu mới dám mở miệng. Chẳng biết có được biện pháp gì tốt hay không?
Hắn hỏi ra câu này thì cảm thấy không ổn, tự cười nhạo nói:
- Bệnh này của ta không có khả năng trị rồi, vị thuật luyện sư đại nhân lúc trước nói qua, trừ phi tìm được cửu giai Đế cấp thuật luyện sư mới có thể chữa tốt bệnh này của ta. Thế giới này tuy lớn, nhưng trừ mấy vị tồn tại chí cao của Hóa Thần Hải ra, đi đâu mà tìm cửu giai Đế cấp thuật luyện sư. Hơn nữa cho dù tìm được làm gì chịu trị cho ta chứ?
Hắn nói ra lời này, người bốn phía đều khó chịu. Có thể thấy được Hải Lâm này có được hảo cảm và trung tâm của các thủ hạ.
Tả thống lĩnh cắn răng nói:
- Thiếu gia xin yên tâm. Ngài lương thiện như thế, ông trời sẽ chiếu cố thiếu gia.
Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường nhìn nhau, khóe miệng mỉm cười hiểu ý. Có lẽ thật sự lương thiện cảm động ông trời, làm cho thiếu niên này gặp được Lý Vân Tiêu.
Cửu giai thuật luyện sư không có, nhưng đã từng là cửu giai thuật luyện sư lại ở trước mặt.