Lý Vân Tiêu im lặng vung tay lên, thu hắn vào trong mi tâm.
Rất nhanh, ở cuối cánh đồng bát ngát quả nhiên có một đội nhân mã, khoảng chừng hơn mười người, trên lưng ngựa đầy hàng hóa, xem ra là một thương đội.
Phía trước thương đội là hai con long mã to lớn, nghe nói loại yêu thú này có huyết dịch của long, trên người thể hiện đặc tính nhất định của long. Nhưng rất nhiều thuật luyện sư muốn thông qua máu của long mã chắt lọc long huyết nhưng không làm được, cuối cùng nhất mới nhận định, long huyết trong long mã mỏng manh tới mức không đáng kể.
Nhưng bất kể như thế nào, Long mã là tam giai yêu thú tiếng tăm lừng lẫy, không phải thế hệ bình thường có thể sử dụng. Thương đội phía trước cưỡi long mã là hai người dáng người uy mãnh, một người trong đó quát lớn:
- Phía trước là người nào? Hãy xưng tên ra!
Bang bang!
Người cả thương đội cảnh giác rút binh khí ra, hiển nhiên đều là người lão luyện.
Lý Vân Tiêu cao giọng nói:
- Lạc đường, xin hỏi chư vị đại ca, Khinh Ca Lâm Địa đi thế nào?
- Không biết! Nhanh chóng tránh ra cho ta!
Một người cầm đầu sắc mặt trầm xuống, lập tức quát lớn, khí thế trên người vô cùng trầm ổn, ẩn ẩn có tu vị Vũ Tông.
Trong lòng Lý Vân Tiêu thở dài không thôi, nam vực ở Thiên vũ Giới quả nhiên yếu không nói nổi, trong bắc vực này tùy tiện một người cưỡi ngựa cũng có tu vị Vũ Tông. Người này đặt ở nam vực chính là trưởng lão thế lực.
- Mấy vị cũng muốn đi Khinh Ca Lâm Địa sao?
Đột nhiên trong thương đội có một âm thanh vo cùng nhỏ, là một thiếu niên.
Người cầm đầu biến sắc, vội vàng nói:
- Thiếu gia, những người này lai lịch không rõ, chúng ta ngàn vạn không cần nhiều chuyện.
Trong thương đội có tám người đang kiêng cái kiệu, bên trong có tiếng thiếu niên truyền ra.