Vào lúc này không chỉ trạng thái thân thể Lý Vân Tiêu, kể cả chân khí cũng vận chuyển bành trướng, dường như hào quang Đông Hải Minh Nguyệt Châu dẫn dắt trùng kích bình cảnh.
Trong khe núi, mọi người đang chờ đợi.
Đinh Linh Nhi hỏi:
- Vương môn chủ, loại truyền thừa này cần bao nhiêu thời gian?
Vương Tùng Hạc nói:
- Thời gian không lâu, thiên phú càng kém thì thời gian thất bại càng ngắn. Vân Tiêu thành chủ đi vào càng nhiều giờ, đã hơn xa người thường. Lúc trước ta chỉ vào nửa canh giờ là thất bại rời đi.
Hắn cười nói:
- Nói không chừng Vân Tiêu thành chủ có thể trở thành người thứ sáu được thần thể truyền thừa đấy.
Đoạn Việt hừ lạnh nói:
- Cũng chỉ có loại ngu xuẩn mới đi thử chuyện không có khả năng. Cho dù không có thần thể truyền thừa khó lường, dùng trình độ b**n th** của hắn muốn bước vào Cửu Thiên Vũ Đế cũng chỉ là trong tầm tay.
Lạc Vân Thường đột nhiên mở miệng nói:
- Ta tin tưởng Vân thiếu nhất định có thể đạt được Minh Nguyệt Thần Thể!
Tất cả mọi người từ chối cho ý kiến, mỉm cười. Hiển nhiên là không quá tán thành lời của nàng.
Đinh Linh Nhi thì nhíu mày, nói:
- Vân Thường tỷ tỷ có cảm ứng được gì hay không?
Nàng biết rõ Lạc Vân Thường là Cửu Dương thần thể, nói không chừng sẽ có cảm ứng gì đó.
Lạc Vân Thường lắc lắc đầu nói:
- Không có, ta chỉ có dự cảm mà thôi.
- Đi ra!
Đột nhiên Hứa Hạo la hoảng lên, chỉ thấy một thân ảnh bay ra khỏi thác nước.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt mọi người, trên mặt vẫn không hề bận tâm, nhìn không ra bất cứ biểu lộ gì.
Đinh Linh Nhi vội hỏi:
- Vân thiếu, như thế nào?
Đoạn Việt khẽ nói:
- Mất không hai tỷ nguyên thạch còn có thể mặt không biểu tình, bội phục!
Vương Tùng Hạc dịu dàng cười nói:
- Vân Tiêu thành chủ, cảm giác như thế nào? Cho dù không có được thân thể, sau khi được trận pháp tẩy lễ, thân thể cũng cải thiện không nhỏ a.