Nhưng đại đa số đều thất bại mà chấm dứt, chỉ có số rất ít lấy được thành công, nhưng mà được xem là bí mật bất truyền của các đại phái, không được truyền ra bên ngoài.
Lý Vân Tiêu có Phách Thiên Luyện Thể Quyết là nổi bật trong số đó.
Ngay cả hắn từng là Cửu Thiên Vũ Đế cũng không biết trên đời còn có chuyện thần thể truyền thừa.
Nhưng rất nhanh, hắn liền tỉnh táo lại, cười lạnh nói:
- Thần thể truyền thừa? Nếu như có chuyện thần kỳ như thế, sao Thiên Châu Môn chỉ có thể là một trong ba đại phái của Hỏa Ô đế quốc chứ? sớm đã trở thành một trong bảy thế lực lớn của Thiên vũ Giới rồi.
Vương Tùng Hạc cáo già cười nói:
- Đó là đương nhiên, loại thần thể truyền thừa này cực kỳ huyền diệu. Từ khi ta tiến vào Thiên Châu Môn, cho tới bây giờ, cũng chỉ có một người được truyền thừa ở đây.
- Một người?
Đoạn Việt tức giận nói:
- Loại xác suất này không đáng kể.
Đồng tử Lý Vân Tiêu hơi co lại, nói:
- Chẳng lẽ là Tân Như Ngọc?
- Không sai!
Vương Tùng Hạc cười nói:
- Đây là bởi vì hắn đạt được truyền thừa Minh Nguyệt Thần Thể, ta mới có thể thu hắn làm đồ đệ. Trong lịch sử Thiên Châu Môn người đạt được truyền thừa thần thể tổng cộng có năm vị. Cuối cùng không có ai không bước vào vào Vũ Đế chi cảnh, phong vân thiên hạ!
Đinh Linh Nhi cùng Lạc Vân Thường mỉm cười, thành tựu Vũ Đế, đây là chuyện rất nhiều người mơ ước tha thiết, đối với Lý Vân Tiêu mà nói căn bản không có vấn đề.
Vương Tùng Hạc híp mắt, nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu nói:
- Vân Tiêu thành chủ, có thể nguyện ý thử một lần? Giá cả chính là hai tấm phiếu nợ. Cho dù kết quả như thế nào ta đều mở truyền tống đại trận vượt qua vực, tiễn đưa các ngươi qua vực khác, thế nào?
Đoạn Việt quát:
- Ngươi cho rằng chúng ta là kẻ đần sao? Cầm hai tỷ nguyên thạch cho ổn thỏa, đổi lấy cái xác suất mấy ngàn năm mới có một người thành công làm gì, nhanh giao nguyên thạch ra đây.