- Tha mạng?
Lý Vân Tiêu vẻ mặt âm trầm, nói:
- Trong Tu Di Sơn ta cứu ngươi một mạng, ngươi lại bắt bằng hữu của ta uy h**p ta. Bây giờ còn có mặt mũi bảo ta tha mạng?
Mặc cho Vương Cường cầu xin tha thứ thế nào, Vương Tùng Hạc vẫn điềm tĩnh, dường như thờ ơ.
Nội tâm Lý Vân Tiêu cười lạnh không thôi, thầm mắng một câu lão hồ ly. Nếu mình thật ra tay, chỉ sợ không thể ra khỏi Thiên Châu Môn.
Thiên Châu Môn bây giờ hết sức kiêng kị mình, không chịu đắc tội, đó là bởi vì không có xung đột lợi ích. Nhưng nếu là mình thật giết con của hắn, chỉ sợ lão thất phu sẽ dốc toàn lực tông môn giết mình. Huống hồ lần này tới Thiên Châu Môn cũng có chuyện cần nhờ.
Nghĩ vậy hắn lập tức cười thu hồi trường kiếm.
Tuy Vương Tùng Hạc giả vờ bất động không quan tâm tới, nhưng trong đôi mắt hiện lên một tia kinh hỉ, thoáng qua tức thì, nhưng làm sao thoát được hai mắt Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Bất kể như thế nào, Vương Cường huynh cũng là con của Vương tông chủ, ta suy nghĩ dù thế nào cũng không lấy mạng hắn, như vậy đi...
Hắn xoay người nói:
- Lão Đoàn, ngươi đi làm cái lồng sắt cho ta, chúng ta cho Vương Cường huynh phục dụng một chút xuân dược, nhốt hắn chung với vài con heo nái, sau đó đặt ở trong thành Thượng Dương thu phí quan sát, bao nhiêu cũng có thể tìm chút tổn thất phí trở về.
- Ha ha, tiểu tử ngươi thật độc! Nhưng mà ta thích!
Đoạn Việt cười lên ha hả, tiến lên muốn bắt Vương Cường.
Sắc mặt Vương Cường lúc này trở nên tái nhợt.
Rốt cuộc Vương Tùng Hạc cũng không cách nào bình tĩnh, trầm giọng nói:
- Vân Tiêu thành chủ, sĩ khả sát bất khả nhục, ngươi đừng quá phận!
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng lại, cười nói:
- Vương môn chủ, làm người phải có tín dụng. Mới vừa rồi còn nói xử trí thế nào là do ta, hiện tại lại đổi ý? Hắn thiếu tiền của ta, ta dùng hắn kiếm tiền đền bù cho mình, có cái gì không ổn sao?