- Ân, thật sự là lệnh bài. Ngươi đi theo ta.
Tiếp dẫn sứ đưa trả lệnh bài cho hắn, liền đi phía trước dẫn đường. Trong lòng Lý Dật tràn đầy vẻ cảnh giác, đi theo xa xa.
Hai người nhanh chóng đi tới trước cung điện đồ sộ, toàn bộ do gạch vàng xây thành, khảm nạm châu ngọc, xa hoa đâm nhức mắt người. Nhưng những thứ bài trí thế tục này Lý Dật không đặt vào mắt.
- Cung chủ đang ở bên trong, chính ngươi đi vào đi.
Tiếp dẫn sứ mang hắn tới cửa, trên mặt lộ ra vẻ vui vẻ cổ quái.
Lý Dật một mình đi vào, nhưng trong điện trống rỗng, bốn phía tràn ngập khí tức lã lướt, cho hắn một loại cảm giác cực kỳ không thoải mái.
- Cung chủ Tử Thần Cung ở đâu? Ta cầm lệnh bài, kính xin gặp mặt.
Hắn lớn tiếng quát vài lần, đột nhiên một cơn gió thổi qua, chẳng biết lúc nào, trong bảo tọa trên đại điện có nam tử đang ngồi.
Ti!
Lý Dật hít khí lạnh, bị khí tức âm lãnh này dọa lui ra phía sau.
Nam tử trên đại điện lười biếng, dùng ngữ khí quái dị nói:
- Chuyện gì?
Trong lòng Lý Dật khiếp sợ không thôi, người trước mắt chính là thống lĩnh sát thủ trong thiên hạ, cung chủ Tử Thần Cung Vũ Văn Tường!
Hắn vội vàng quì xuống, dâng lệnh bài bằng hai tay, nói:
- Tại hạ Lý Dật, cầm tử thần lệnh tới đây, hy vọng Vũ Văn cung chủ giết ta giết một người.
Vũ Văn Tường chậm rãi đảo mắt, không ngừng đánh giá Lý Dật, trong mắt dần dần toát ra tinh mang, khặc khặc nhe răng cười nói:
- Giết người? Là ai vậy?
Lý Dật cảm nhận được ánh mắt của hắn, chỉ cảm thấy như có ai đâm sau lưng, khó chịu nói không nên lời, vội nói:
- Thành Viêm Vũ thành chủ, Lý Vân Tiêu!
Đồng tử Vũ Văn Tường hơi co lại, trên mặt hiện lên một tia dị sắc, hồ nghi nói:
- Chính là thành chủ thành Viêm Vũ của tiểu quốc nam vực đang xôn xao đó sao?