Mười cái tên chẳng khác gì hằng tinh lóng lánh, đại biểu cho mười vị đại nhân chiến lực mạnh nhất Thiên vũ Giới, Thiên cầm Vũ Đế không ngờ vì thành Viêm Vũ mà hàng lâm ngm vực.
- Ta không phải nằm mơ chứ? Trong vòng một ngày lại nhìn thấy hai Vũ Đế!
- Lệ Hoa Trì quá đẹp trai ah, hắn vẫn luôn là thần tượng của ta, đợi lát nừa đả bại Tinh Túc lão quái, ta nhất định phải tìm hắn xin chừ ký.
- Ti, ngươi nhô giọng một chút, Tinh Túc lão quái nghe được thì sao, ngươi không sợ chết sao?
- Sợ cái gì? Có Lệ Hoa Trì ở đây, thiên hạ hôm ngy gi có thể động thành Viêm Vù!
Sắc mặt Tinh Túc lão quái tái nhợt, biết rõ hôm ngy trốn không khỏi, huống hồ ở trước mặt môn nhân và tất cả nhân vật uy tín của Hỏa Ó đế quốc đang nhìn, hắn quyết không thể mất mặt.
Hắn lập tức cảm thấy mất mặt, ác độc nói:
- Lệ Hoa Trì, đừng cho ràng ta sợ ngươi! Lần trước bài danh chiến trên Thiên Địa Phong Vân Bảng, Kinh Đào Hãi Lãng Quyết của lão tử chi mới tâng nãm, hôm ngy đã là cửu trọng đại viên mãn! Nếu như lần này tổ chức bài danh chiến, ngươi chưa hẳn có có thể xếp trước ta. Cửu trọng Kinh Đào Hăi Lãng Quyết, cho dù là Bất Diệt Kim Thân của ngạo Trường Không cùng có sức đánh một trận.
Hắn nói ra lời này chính là hù dọa đối phương, cả thành Viêm Vũ lập tức yên lặng, không người nào dám lớn tiếng, mà thân ảnh Lệ Hoa Trì dường như biến mất.
Trong nội tâm Tinh Túc lão quái vui vẻ, thầm nghĩ: hẳn là đối phương thật sợ? Cảm nhận được ánh mắt sùng kính của nhiều người, hắn lập tức có chút lâng lâng, toàn thân như ăn mật ngọt, tiếp tục hít sâu quát:
- Lệ Hoa Trì, ta xem ngươi là cường giả trên Thiên Địa Phong Vân Bảng. Bởi vì cái gọi là tinh táo tương tích, chuyện hôm ngy ngươi đừng vội nhúng tay vào, nhanh chóng rời đi, bán cho ta một cái mặt mũi.