Loong coong!
Đột nhiên trên bầu trời xuất hiện tiếng đàn, nó chẳng khác gì tới từ hư vô, đến từ không gian không biết tên, nhưng mà nó lại vang lên trong tâm của mọi người.
Lý Vân Tiêu cười.
Trên mặt hắn tươi cười thích ý, lẩm bẩm nói:
- Cuối cùng đã đến, nếu không tới thì hôm nay lá bài tẩy phải lộ ra ánh sáng rồi.
Nếu như hắn trốn vào Giới Thần Bi, như vậy bí mật trong Giới Thần Bi có càn khôn sẽ bị phát hiện, đến lúc đó đuổi giết hắn không chỉ có Tinh Túc lão quái, có lẽ sẽ là cường giả khắp thiên hạ.
Tinh Túc lão quái biến sắc, quyền mang trong tay thu lại, ánh mắt của hắn cảnh giác nhìn qua bóng đêm tối tăm, quát lớn:
- Là ai?
Hắn hô ba lần nhưng không có ai xuất hiện.
Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn quanh, thậm chí ngay cả Tinh Túc lão quái cũng không tìm thấy ai cả.
Đinh Linh Nhi vội vàng bước lên vịn Lý Vân Tiêu, nhìn thấy hắn tổn thương toàn thân, nội tâm thương yêu không dứt, nói:
- Là người nọ tới sao?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Ân, nhưng mà khả năng còn chưa tới. Chỉ là đưa tiếng đàn tới trước mà thôi, cũng có thể đảo mắt là tới..
- Đưa tiếng đàn tới trước?
Đám người Lý Thuần Dương vô cùng ngạc nhiên, còn có loại chuyện cổ quái này?
Tinh Túc lão quái giận tím mặt, quát:
- Đừng tưởng rằng trốn tránh sẽ không có chuyện gì, ta hiện tại đánh vỡ hư không, xem ngươi trốn ở đâu.
Hắn đang muốn động thủ, lúc này một bóng người xuất hiện trong hư không, hoàn toàn không có bất kỳ cảm giác nào cả, ai cũng không biết hắn tới từ khi nào, giống như hắn đã đứng ở đó rất lâu rồi, chỉ là không ai thấy mà thôi..
Tinh Túc lão quái chấn động, trong nội tâm khiếp sợ không thôi, người này xuất hiện ngay cả hắn cũng không phát giác, đột nhiên quát:
- Ngươi là ai?
Người nọ vẻ mặt bình tĩnh, quần áo vô cùng mộc mạc, trong tay ôm đàn ngọc giá rẻ, không nói một lời, hắn đặt cầm trước người, nhẹ nhàng khảy đàn.