- Thanh Liên Kiếm Ca, tán!
Lý Vân Tiêu quát nhẹ, hai tay kết thủ thế cổ quái. Đại kiếm màu vàng trở nên trắng bệch, dần dần chém ra kiếm quang hình liên hoa, nhiều đóa hoa nở rộ trên không trung, giống như đang dùng lực lượng cuối cùng xua đuổi tất cả hắc ám.
Ầm ầm!
Kiếm quang nổ bung, giống như một đóa hoa sen lập tức biến thành một đóa hoa rực rỡ, sặc sỡ loá mắt, đâm vào nhãn cầu của người ta. Cả bầu trời biến thành biển cả màu vàng, lập tức khuyếch tán ra, cả thành Viêm Vũ được chiếu rọi sáng ngời.
Thân ảnh Tề Phong chớp động trong kim quang, trong đôi mắt b*n r* tinh quang sáng ngời, khiếp sợ không thôi, tiếng lòng cũng xúc động.
- Ngươi rất mạnh, dùng tuổi này mà nói, ngươi làm được thế này chính là thiên tài vạn năm có một. Hôm nay ngươi theo ta đi, ta sẽ bảo vệ tính mạng của ngươi không có việc gì, qua mấy chục năm sau, với thiên phú của ngươi hoàn toàn có thể trùng kích Cửu Thiên Vũ Đế, đến lúc đó lại quay về cũng không muộn.
Tề Phong lại nổi lòng yêu tài, không ngừng khuyên bảo.
Lý Vân Tiêu cười ngạo nghễ, lạnh lùng nói:
- Nếu là hôm nay ta đi với ngươi, võ ý bất khuất của ta ở đâu? Không có tâm của cường giả, ta làm sao trùng kích Cửu Thiên chi cảnh? Tề Phong, nhiều lời vô ích.
Sắc mặt Tề Phong dần dần nghiêm nghị, nghiêm túc nói:
- Tốt, ngươi đáng giá là đối thủ được tôn trọng. Ta hôm nay sẽ đánh tan võ ý bất khuất của ngươi, đánh ngươi trọng thương rồi bắt về.
Hai tay của hắn hợp lại, dần dần tách ra, một đạo hào quang bắn thẳng ra ngoài, dần dần hóa thành mũi tên màu bạc bắn thẳng về phía Lý Vân Tiêu.
Mũi tên chẳng khác gì sao băng xẹt qua bầu trời, chiếu sáng bốn phía, mắt thường không thể thấy.
Lý Vân Tiêu thở sâu, cuộc chiến hôm nay mặc dù có Đại Nhật Kim Quang Kiếm Trận cùng Thái Hư Thiên Đô Bảo Trận làm hậu thuẫn, cũng không có khả năng thắng được. Nhưng bởi vì như thế chiến ý của hắn dâng trào, cuộc chiến ngày hôm nay hắn không được phép thua.