Tuy Tề Phong vẫn cảm thấy không đúng, nhưng cũng không muốn xoắn xuýt vấn đề này, mà là nói ra:
- Ngươi giẫm lên huyền khí, có phải là tấm bia đá chôn vùi bảy Vũ Hoàng của Chiến Lang Thần Miếu hay không?
Lý Vân Tiêu lạnh nhạt cười nói:
- Hoàn toàn là vận khí!
Tề Phong từ chối cho ý kiến, nói:
- Dựa vào vận khí có thể trấn áp bảy Vũ Hoàng, quả nhiên là nghịch thiên. Tấm bia đá này cho ta cảm giác kỳ dị, ta không nhìn ra cấp bậc, nhưng ta dám khẳng định ít nhất là bát phẩm huyền khí tồn tại. Ngươi trực tiếp bày nó ở đây, sẽ không sợ có người nhớ thương?
Lý Vân Tiêu nói:
- Tấm bia đá này trấn áp tại đây chính là vì chấn nhiếp bọn đạo chích. Làm cho người ta không dám phạm. Nhưng dường như cũng không có tác dụng gì, Tề tông chủ vẫn tới.
Tề Phong ngửa mặt lên trời cười cười, nói:
- Ha ha, Vân Tiêu thành chủ quả nhiên giống như nghe đồn. Cuồng vọng không có giới hạn!
Ánh mắt của hắn lăng lệ, quát:
- Tề mỗ trong mắt của ngươi, hẳn chính là bọn đạo chích sao?
Khí thế Vũ Tôn và ánh mắt lăng lệ nhìn qua, cả thiên địa biến sắc, mây đen bắt đầu rậm rạp chằng chịt tụ tập lại, biến nơi này thành âm u.
Lý Vân Tiêu không sợ chút nào, ngóc đầu lên cười nói:
- Nếu như đánh chủ ý lên thành Viêm Vũ của ta, đó là bọn đạo chích. Không biết Tề tông chủ hôm nay tới đây là làm bọn đạo chích hay là khách quý?
Tề Phong nhìn hắn một hồi, trong lòng khiếp sợ liên tục, cuối cùng thở dài, nói:
- Ta hôm nay không phải là khách quý, cũng không phải bọn đạo chích. Thành Viêm Vũ đúng thời cơ mà sinh, hứng lấy linh khí Tu Di Sơn, đã không phải là linh sơn bảo địa bình thường, mặc dù là bảy siêu cấp thế lực rên Thiên vũ Giới cũng không hơn nơi đây nhiều. Cho dù Tề Phong ta cố tình nghĩ cách cũng không có thực lực đó.