Lý Vân Tiêu lắc đầu nói:
- Vật kia chờ ta khôi phục đến Cửu Thiên đỉnh phong mới lấy từ ngươi. Ta có một bằng hữu hôn mê bất tỉnh, cần ngươi cứu chữa.
Côn Ngô Thần Thụ nói:
- Chính là người kia lần trước được Dưỡng Hồn Mộc thoải mái sao?
Lý Vân Tiêu trầm giọng nói:
- Không sai!
Mộng Vũ vẫn ngủ mê không tỉnh, vốn cho rằng không cần bao lâu, không thể ngờ thời gian dài như thế vậy mà không có một điểm đổi mới, làm cho hắn vạn phần lo lắng.
Côn Ngô Thần Thụ nói:
- Ta cũng có thể cảm giác được nàng tồn tại, hồn phách của nàng vạn phần nguyên vẹn, ta cũng không biết vì sao không tỉnh. Ngươi có thể trực tiếp nghĩ biện pháp tiến vào trong thế giới tinh thần của nàng điều tra đi.
Côn Ngô Thần Thụ nhìn qua Lý Vân Tiêu hờ hững không nói, nói:
- Như thế nào, sợ?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nhìn hắn một cái:
- Ta biết rõ.
Tinh thần không gian là một nơi hết sức kỳ lạ, nhưng lại vô cùng hung hiểm. Một khi không gian sụp đổ mà không kịp thoát ra ngoài, chắc chắn phải chết trong đó. Mặc dù Lý Vân Tiêu chuyên tu tinh thần công kích cũng không dám tùy ý tiến vào thế giới ý thức của người khác.
Hắn đang định rời đi, Côn Ngô Thần Thụ đột nhiên mở miệng nói:
- Mang ta chuyển qua người cô bé kia đi thôi, ngươi tiến thế giới tinh thần của nàng, ta sẽ hộ pháp.
Lý Vân Tiêu vung tay lên, liền xuất hiện tại Phương Thốn sơn.
- Sư phó!
Mộng Bạch vẫn thủ hộ bên cạnh Mộng Vũ, vừa thấy Lý Vân Tiêu lập tức đại hỉ.
Lý Vân Tiêu nhíu mày, giật mình dò xét Mộng Bạch, nói:
- Mộng Bạch, ngươi vì sao tiến bộ nhanh như thế? Thân thể có cái gì không khỏe không?
Mới một thời gian ngắn không thấy, Mộng Bạch đã trực tiếp vượt qua cửu tinh, đạt tới cửu tinh Võ sư đỉnh phong.