Ầm ầm!
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Trong hư không truyền ra từng tiếng nổ vang, Tu Di Sơn không ngừng run rẩy.
Toàn bộ không biết xảy ra chuyện gì, một đám hoảng sợ không thôi. Trong hư không có âm thanh nổ tung như búa lớn truyền tới, cả bầu trời bắt đầu chấn động.
Oanh!
Thời điểm võ giả nơi này không biết làm sao, trên bầu trời trực tiếp xuất hiện lỗ thủng khổng lồ, rất nhiều linh khí trút xuống cùng với các loại hào quang, chẳng khác gì nước trong bình ngọc đổ ra ngoài, sáng chói dưới ánh mặt trời.
- Cái gì!
Tất cả mọi người quá sợ hãi, nhìn qua hiện tượng khó lý giải này.
Oanh!
Oanh!
Oanh!
Trên bầu trời không ngừng xuất hiện các khe hở lớn, còn có lỗ thủng lớn nhỏ khác nhau, giống như túi linh khí vỡ ra, cả thành Viêm Vũ bị linh khí mông lung bao phủ.
- Bầu trời, vậy mà sụp đổ!
Phương Đức hai mắt ngây ngốc, nhìn qua khe hở và lỗ thủng, hơn nữa càng lúc càng lớn, càng ngày càng nhiều, linh khí bao phủ đầy trời.
- Mau nhìn, có người rơi ra.
Mọi người định nhãn nhìn lại, trong mấy lỗ thủng có bóng người rơi xuống, tất cả đều hoảng sợ nhìn theo.
- Là đệ tử tiến vào Tu Di Sơn! Tu Di Sơn, thực gặp chuyện không may!
Toàn thân Hoàng Tiểu Long đại chấn, cơ hồ khó có thể tin.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Tiếng nổ càng lúc càng lớn, cả bầu trời đầy vết rạn nứt và lỗ thủng, tâm thần của mọi người hiện tại đã thất thủ, cửa vào Tu Di Sơn dần dần vỡ ra, càng lúc càng lớn, bắt đầu có linh khí tuổna.
Phương Đức hét lớn:
- Không tốt, tất cả mọi người nhanh chóng lui lại! Tu Di Sơn sụp đổ!
Một phương không gian sụp đổ sinh ra lực lượng khó có thể đánh giá. Nếu muốn mạng sống, thuần túy phải dựa vào vận khí. May mắn giáp giới giữa Tu Di Sơn và Thiên vũ Giới co thông đạo không gian, rất nhiều linh khí tán loạn trở thành khu vực giảm xóc, không ít võ giả đang bị thông đạo cuốn đi, tiến vào trong hư không, biến mất vô tung..