Oanh!
Long khí chi uy lại đánh bay ma khí, đánh thẳng vào hắc ma ảnh. Nhưng lực lượng vẫn không đủ, sau khi tiến thêm mấy mét thì rút lui.
La Thanh Vân vào thời khắc này dường như đã dùng toàn lực, thân thể ảm đạm xuống dưới, cơ hồ đứng không vững, lung lay sắp đổ.
Đế Già thở dài một hơi, b*n r* một chủ trực tiếp đánh hắn bay đi, khảm vào vách tường nội điện, nói:
- Ngươi là đỉnh lô của ta, không thể chết.
Hắn hơi cảm khái, nói:
- Khí thế hắc ma của ta ăn mòn thiên hạ vạn vật, thế gian có thể đối kháng với nó không nhiều. Thần lực dịch của người nọ tính là lợi hại, chân long chi khí của ngươi cũng xem như một loại, nhưng đáng tiếc lực lượng của các ngươi không tinh khiết, hoặc là quá yếu ớt.
- Ma đầu, đi chết đi!
Tiền Vô Địch hét lớn một tiếng, rốt cuộc cổ linh phù cũng kích phát hoàn toàn, trên không trung hóa thành một đạo chưởng ảnh đầu màu tím, áp tới như bày sơn đảo hải.
Chưởng ảnh màu tím này có thể nhìn rõ vân tay của nó, uy áp này khuyếch tán ra, rõ ràng là lĩnh vực của cường giả Vũ Tôn.
Thần sắc Đế Già biến đổi, cả kinh nói:
- Một chưởng bát hoang cảnh Vũ Tôn?
Hắn tay phải cũng đột nhiên mở ra, cũng đánh ra một chưởng, quát:
- Hôm nay thật làm cho ta được khai nhãn giới, các ngươi đám tiểu bối này ở trên đại lục chắc không phải hạng vô danh a? Vậy mà vẫn còn mạnh như thế!
Hắc ma ảnh trên cao đánh ra một chưởng, đánh vào một chưởng màu tím kia.
Ầm ầm!
Hai lực lượng va chạm vào nhau, hắc sắc ma ảnh lần đầu tiên có dấu hiệu không địch lại, bị áp liên tiếp lui về phía sau. Nhưng mà chưởng ảnh màu tím không ngừng bị đối phương đánh bay, bị ăn mòn nhanh chóng.
Thần sắc Đế Già nghiêm nghị, hai tay niết bí quyết, quát:
- Ma Quang Thiểm!