Hắn cũng không do dự, ném tử đỉnh trong tay ra, từng đạo ánh sáng tím b*n r* trên đỉnh, các loại khoa đẩu văn không ngừng hiện ra, đánh xuống.
Oanh!
Đại đỉnh trực tiếp tiến vào kén tằm, trấn áp nó vào mặt đất.
Lý Vân Tiêu vung tay lên, quát:
- Tiểu thạch, nhổ đại địa tức nhưỡng ra.
Thạch thú sau khi nuốt tức nhưỡng vẫn tinh thần uể oải, cũng khó dùng hình người, trở thành một đống đá tán loạn chồng chất.
Nghe được lệnh của Lý Vân Tiêu thì nó cưỡng ép ngưng tụ, dần dần cố gắng khôi phục hình người.
Phanh!
Đột nhiên tiếng nổ mạnh vang lên, Sơn Hà Đỉnh bị chấn bay lên cao. Một đoàn hắc khí hiển hiện, nó không ngừng lăn mình trên đại điện, lần này không còn bộ dáng cánh tay, mà là dần dần biến ảo thành một bóng người, chậm rãi lăng không mà đứng.
- Rốt cục khôi phục toàn bộ ý thức!
Người nọ ngẩng đầu lên, dĩ nhiên là gương mặt tuấn tú yêu dị, cho người ta cảm giác như hắn mười lăm mười sáu tuổi, tuy khí tức trên người là Vũ Vương, nhưng đã cho người ta cảm giác phát lạnh.
Hắn dò xét chung quanh, động tác và ánh mắt không còn đần độn và hồ đồ như trước, mà cho người ta cảm giác khôn khéo tới cực điểm. Con ngươi màu lam nhạt nhìn qua Lý Vân Tiêu, không ngừng dò xét.
- Hắc hắc, thân thể của ngươi thật không tệ. Tại ngũ hành cảnh tầng thứ này vậy mà có được thân thể cường đại như thế, vừa vặn trở thành đỉnh lô của ta!
Sắc mặt người nọ âm lãnh yêu dị, lộ ra nụ cười đáng sợ, làm cho người ta nhìn thấy mà đáy lòng rét run.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu vô cùng ngưng trọng, nói:
- Ngươi là người nào?
Loại hắc khí này hắn tiếp xúc qua không ít, nhưng lần thứ nhất đối thoại với loại lực lượng này.s
Người nọ cười nói:
- Hắc hắc, ngươi chưa cần thiết phải biết, đỉnh lô của ta. Ta thực sự cám ơn các ngươi, bây giờ là thời đại nào? Ta bị trấn áp bao lâu rồi?