Thạch thú thân thể tu lớn đang ngây ngốc trên tử đỉnh, vẫn không nhúc nhích, thật giống như đã chết.
Bắt đầu ba người còn hết sức kiêng kỵ, nhưng đã không có lựa chọn khác, chỉ có chọn tử đỉnh và xông tới.
- Ti! Đây là...
Ba người đều thất kinh, chỉ thấy thạch thú chôn đầu vào tử đỉnh, cơ hồ tiến vào giữa tử đỉnh, trên vẻ mặt của nó đầy thống khổ. Há miệng lớn ngậm một khối thâm trầm vào miệng, tản mát ra khí vận nặng nề, cả thân thể lắc lư!
- Tức nhưỡng!
Lưu Vĩnh Hằng nghẹn ngào kêu lên, trong đôi mắt b*n r* hào quang tham lam.
Thì ra thạch thú dọc theo khí tức tức nhưỡng tiến lên, muốn một ngụm nuốt vào, kết quả bị tức nhưỡng định trụ, thống khổ đứng ở trên tử đỉnh.
Giá trị của tức nhưỡng to lớn, còn trên cả cửu giai huyền khí.
Hắn lúc này dẫn tới La Thanh Vân và ba người khác chú ý, cũng trước tiên xông lên.
Tiền Vô Địch cùng Từ Thanh đánh nhau túi bụi trên tử đỉnh, tuy trong nội tâm run sợ, nhưng hoàn toàn không phân thần ra được.
Lâm Mộc cùng Cảnh Thu càng là không nói hai lời, lập tức chộp vào miệng thạch thú.
Đột nhiên một đạo ánh sáng b*n r* khỏi miệng thạch thú, khối tức nhưỡng trở nên sáng ngời, hào quang b*n r* bốn phương tám hướng, làm cho hào quang trận pháp trong đại điện ảm đạm càng yếu đi, tất cả mọi người đều cảm nhận được đạo vận bao la, giống như đại địa trầm ổn đang tỏa ra bốn phía.
Hào quang vạn trượng b*n r* từ tức nhưỡng, cả đại điện sáng ngời, tất cả mọi người cảm giác bị một lực lượng khổng lồ trấn áp, toàn thân khó có thể nhúc nhích mảy may, dường như ngay cả trái tim vào lúc này cũng ngừng đập, cả thế giới đều bất động.
Cũng không biết qua bao nhiêu lâu, hào quang dần dần tiêu tán, dường như trong vô tận năm tháng đạt được phóng thích, cả đại điện khôi phục dáng vẻ bình tĩnh.