Oanh!
Kiếm thế không thể địch nổi, tuy Lý Vân Tiêu chỉ có tu vị nhất tinh Vũ Vương nhưng trong tay lại có kiếm và kiếm linh kh*ng b*, một kiếm Trảm Yêu này đừng nói Lục Phong chỉ là Vũ Tông loại kém, dù là Vũ Tông đỉnh cấp cũng chết, hắn bay ra xa trăm mét, thân thể bị kiếm quang đánh tan thành mây khói.
Chi!
Ba tên của bảy đại phái rét run, vội vàng rút binh khí ra tạo thành trận hình, vẻ mặt tái nhợt nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, trên trán mồ hôi lạnh đàm đìa.
Mặc cho bọn họ có chuẩn bị như thế nào, cũng không nghĩ tới Lý Vân Tiêu lại cường đại như thế, một kiếm đã diệt Lục Phong. Thực lực của bọn họ sàn sàn Lục Phong, mặc dù là liên thủ thì nội tâm vẫn sợ hãi, một chút ấm áp trên người cũng không có.
Lý Vân Tiêu không đếm xỉa tới thu hồi trường kiếm, nói:
- Chư vị không cần khẩn trương, tên vừa rồi nói nhiều người cháo ít, ta chỉ cần giảm bớt người xuống là được rồi. Hiện tại tốt rồi, tám người sáu kiện bảo bối, so với lúc trước dễ phân hơn một chút.
Ánh mắt của hắn nhìn qua tất cả mọi người, lạnh lùng nói:
- Hiện tại ta muốn tử đỉnh này, ai có ý kiến không?
La Thanh Vân trầm giọng nói:
- Ta không có ý kiến. Đã như vầy ta sẽ lấy trường thương!
Vào lúc mọi người chưa kịp phản ứng thì thân thể của hắn lướt qua, bay thẳng tới chiến thương trên đại đỉnh.
Một đạo hào quang trên đại đỉnh b*n r* ngăn cản La Thanh Vân. Trong mắt của hắn b*n r* một đạo yêu khí, thân thể vào giờ phút này sinh ra biến hóa, năm ngón tay trở nên vô cùng lợi hại, đánh ra một quyền, lập tức đánh đạo hào quang kia trở về, hắn thừa cơ thu lấy trường thương sau đó lui ra phía sau.
Trường thương phát ra từng âm thanh kêu to, giãy dụa trong tay La Thanh Vân muốn thoát thể bay ra ngoài.