Nhưng bây giờ ở trong tay Lý Vân Tiêu biến thành chỉnh thể nghiêm chỉnh, không có cảm giác không thích hợp chút nào.
- Kiếm quyết -- Thần Quang!
Lý Vân Tiêu giơ Tử Ảnh Thanh Tác Kiếm lên, hắn tùy ý múa may, nhẹ nhàng chém xuống, một đạo kiếm ảnh màu tím từ trên trời xẹt xuống, thật giống như ở chân trời coa ngôi sao màu tím ẩn hiện.
Cả đại địa dưới một kiếm này vỡ ra một lỗ lớn, như đất đá dưới chân mọi người nứt ra, rất nhiều đá vụn bay ra ngoài.
Tất cả mọi người bị kiếm uy này chấn nhiếp, sắc mặt đám người La Thanh Vân còn khá tốt, bọn họ dù sao được nhìn thấy Lý Vân Tiêu ra tay. Lục Phong bốn người khiếp sợ há to miệng, đây là thực lực của Vũ Vương sao?
Ầm ầm!
Thạch thú vui sướng, rất nhiều hòn đá hội tụ về phía nó, trái tim không ngừng áp súc tạo thành thân thể mới.
Cả quá trình chỉ diễn ra vài hô hấp, thân hình đầy rực rỡ hiện ra, nó chỉ cao hơn hai mét, nhưng cho Lý Vân Tiêu cảm giác nó còn cường đại hơn thâ hình như núi trước kia nhiều lắm.
- Mặt đất nơi này hấp thu khí tức của tức nhưỡng không biết bao nhiêu năm tháng, đã không phải là thổ nhưỡng bình thường. Tiểu thạch nhân họa đắc phúc, chờ nó hoàn toàn hấp thu khí tức tức nhưỡng này, sợ rằng có tiến giai Cửu Thiên cảnh cũng không thành vấn đề.
Yêu Long nội tâm cảm khái, cao hứng cho nó.
Thạch thú hoàn thành gây dựng thân hình, liền đi nhanh về phía đại điện. Trọng lực của tức nhưỡng cũng có hiệu quả với nó, nhưng năng lượng chính diện làm thân thể nó không ngừng áp súc, cao hai mét biến thành một mét, rất nhanh lại có nhiều hòn đá bay tới, áp súc lần nữa, lặp lại nhiều lần như thế chẳng khác gì đang tu luyện, làm cho thân thể của nó càng tinh thuần hơn.
Tất cả mọi người cảm có hi vọng, tất cả đều vừa mừng vừa sợ hãi. Mừng là mọi người thông qua, chỉ cần thu tức nhưỡng là có thể đi qua. Sợ hãi là yêu thú cường đại như thế, nếu như nghe Lý Vân Tiêu chỉ huy thì bọn họ có liên thủ cũng không phải đối thủ của hắn.