Trên mặt Vạn Tinh Cốc Lâm Mộc lộ ra vẻ cổ quái, lạnh lùng nói:
- Xem ra chúng ta cũng không cần đi vào nội điện tầm bảo cái gì, ta thấy đoạt của Lý Vân Tiêu đoán chừng cũng lời to rồi.
Sắc mặt của những người còn lại khác nhau, người bảy đại phái ánh mắt b*n r* hào quang lập lòe, đang không ngừng suy nghĩ. Tào Á Tinh thì vẻ mặt hờ hững, dường như không có nghe thấy. Từ Thanh thì cười vui vẻ ý vị thâm trường, không biết đang nghĩ gì. La Thanh Vân thì vẻ mặt cười lạnh. Tiền Vô Địch càng không biểu tình.
Lý Vân Tiêu vẻ mặt lạnh nhạt, lộ ra dáng lười biếng, dường như không quan tâm tới lời Lâm Mộc nói, ánh mắt vẫn nhìn qua Kim Quang Thử, nhìn nó tiến lên phía trước.
Tốc độ Kim Quang Thử càng chạy càng chậm, trên miệng nhỏ phun ra hoàng sắc quang mang, đang không ngừng đào động, giống như thôn phệ cái gì đó.
Tất cả mọi người kiên nhẫn nhìn xem, rất nhanh Kim Quang Thử đã đào xuống đất, thân thể trực tiếp chui vào bên trong.
Lục Phong đại hỉ nói:
- Nhất định là tìm được, bắt đầu thôn phệ!
Mấy hô hấp sau, Kim Quang Thử lại chui ra từ nơi khác, làm cho mọi người ngạc nhiên không thôi là, thân thể của nó lại lớn hơn một vòng.
Lâm Mộc cau mày nói:
- Lục huynh, đã xảy ra chuyện gì?
Kim Quang Thử chui ra thì tiếp tục đào đất, một lát sau nó lại chui ra từ nơi khác, thân thể càng to lên.
Lục Phong phát mộng, ngạc nhiên nói:
- Cái này..., thân thể nó biến lớn vì thôn phệ thần lực của tức nhưỡng. Nhưng, nhưng nó đào tới đào lui như thế ta chưa thấy qua.
Từ Thanh nói:
- Có phải bởi vì rất nhiều tức nhưỡng rải ra không, cho nên nó tìm nuốt từng chút.
- Đúng, nhất định là như vậy!
Lục Phong vỗ nắm đấm, bừng tỉnh đại ngộ nói:
- Từ huynh nói có lý!
Tào Á Tinh lắc đầu nói:
- Không có khả năng, tức nhưỡng chi thổ là vật có tính dính cực mạnh, không có khả năng phân tán ra. Nếu như hai khối tức nhưỡng đặt cùng một nơi thì chắc chắn sẽ dính vào nhau, không phải lực lượng cường đại thì không tách ra được.