Hắn xuất thủ trước chém ra một đạo kiếm khí, kiếm thế cực kỳ mãnh liệt, trước khi khô lâu ra tay đã chém một khối xương ngực lớn xuống, phá ra một cái động, xương cốt bốn phía vỡ vụn.
Lý Vân Tiêu ở phía sau khen:
- Đệ tử Đao Kiếm Tông quả nhiên không giống bình thường, một kiếm này mạnh mẽ, Vũ Tông bình thường căn bản không dám chống lại.
La Thanh Vân bốn người mỉm cười, vẻ mặt trêu tức. Bọn họ nghe vào tai còn tưởng rằng Lý Vân Tiêu đang giễu cợt Lưu Vĩnh Hằng. Kì thực bảy thế lực lớn có thể ngạo thị Thiên Vũ Đại Lục, nội tình không phải người bình thường có thể tưởng tượng nổi. Mặc dù là một gã đệ tử lăn lộn không nổi, phóng ở nơi khác trên đại lục cũng là tồn tại nổi bật.
Sau khi Lưu Vĩnh Hằng ra tay thì bốn người còn lại cũng thi triển tuyệt chiêu, khô lâu chỉ giơ tay lên chém xuống một kiếm, cả thân hình bị đánh xuyên qua, hài cốt tan vỡ rơi xuống đất.
Năm người đầy lãnh ngạo, thị uy với đám người Lý Vân Tiêu phía sau, liền tiếp tục tiến lên phía trước.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Có thể đi, cứ cho bọn chúng đi trước mở đường đi. Năm người này ở trong môn phái chắc chắn nhận hết khinh bỉ, cho nên sau khi đi ra ngoài mới có cảm giác mình ưu tú.
- Ha ha!
Bốn người đồng thời cười ha hả, vẫn đi theo phía sau.
Sau khi đi qua con đường đầy hài cốt, lúc này lại đi tới cái vườn lớn, các loại kỳ hoa dị thảo nơi này đã hóa đá, linh khí đã không có, ngay cả thổ nhưỡng cũng đông cứng như thép, huyền binh cũng khó chém phá.
- Cái này...
Lý Vân Tiêu rất đau lòng, k** r*n nói:
- Trời ạ! Những thứ này đều là cửu giai thiên tài địa bảo! Mẹ nó, ngày đó giết chóc lãng phí như vậy?
Vườn thuốc rộng ba bốn mẫu trồng toàn cửu giai linh dược.
Mấy người đều kinh ngạc đến ngây người, loại đại thủ bút này đã biến thành đá, trong nội tâm sinh ra áp lực không nói nên lời. Giống như ngươi trúng số trị giá năm trăm vạn, thời điểm đi lĩnh thưởng thì có người nói cho ngươi biết đã quá thời hạn, cảm giác này chẳng khác gì sống không bằng chết.