Lý Vân Tiêu nhanh chóng đuổi tới Yêu Long điện, đại điện đã sụp đổ xuống, bốn phía là tàn chi thi thể của võ giả đang trôi nổi trên biển linh khí, thứ còn sót lại duy nhất chính là tượng đá Yêu Long vẫn đang tỏa sáng nhàn nhạt.
- Xuất hiện đi, Yêu Long. Dù sao cũng từng quen biết một hồi, mọi người hợp tác với nhau không phải tốt hơn sao?
Lý Vân Tiêu cầm kiếm mà đứng, nhàn nhạt nhìn qua tượng đá kia. Vốn hắn không có bao nhiêu nắm chắc thu phục Yêu Long, nhưng không thể ngờ lực lượng thần bí trong đan điền lại tạo thành trùng kích lớn như thế, nắm chắc càng thêm vài phần.
Hào quang trong hai mắt tượng đá b*n r*, trầm giọng tức giận nói:
- Rất tốt con em ngươi ah! Bắt lão tử làm kiếm linh, cũng chỉ có ngươi hôm nay làm ra được! Nếu bức ta quá, cùng lắm thì đồng quy vu tận.
Lý Vân Tiêu nhìn qua bức tượng đá, khẽ cười nói:
- Đây là thân thể ngươi ngưng luyện ra sao? Nhìn như thứ đồ quỷ gì đó. Lần này nếu như ta có thể khôi phục thực lực đỉnh phong, có nắm chắc thật lớn trùng kích Thập Phương Thần Cảnh, đến lúc đó ban thưởng cho ngươi thân thể chính thức lại có gì khó? Ngươi làm kiếm linh cho ta chỉ trong thời gian cực ngắn mà thôi.
Yêu Long trầm mặc không nói, hồi lâu mới nói:
- Trên người của ngươi tại sao có thần dịch lực?
Trong lòng Lý Vân Tiêu hơi động một chút, thầm nghĩ: lực lượng kia thì ra tên là thần dịch lực. Hắn thành thành thật thật nói ra:
- Ta cũng không biết, trong lúc vô tình đạt được. Ngươi nhận ra lực lượng này?
Yêu Long ngạc nhiên, tiếp tục trầm mặc.
Lý Vân Tiêu cũng không vội, chậm rãi đứng đó chờ. Tính tình Yêu Long hắn rõ ràng, không phải là loại giỏi tâm kế, huống hồ hắn có Giới Thần Bi nơi tay, cơ hồ đứng ở thế bất bại, cho nên cũng không lo lắng hắn kéo dài thời gian.