- Ngươi! Ngươi là ai!
Thủy Lạc Yên giận tím mặt, tức giận tới mức cổ đỏ bừng, thậm chí có người so sánh nàng với phấn hoa, nói trắng ra chẳng khác nào đang mắng nàng là cứt! Hơn nữa đối phương chỉ là nhất tinh Vũ Vương mà thôi, trong mắt của nàng không khác gì con sâu cái kiến, vung một đạo kim quang chém ra.
Ánh mắt Đinh Linh Nhi lộ ra vẻ kinh ngạc, không rõ Lạc Vân Thường tại sao che chở Khúc Hồng Nhan như thế. Nhưng nàng là hồng nhan tri kỷ bên cạnh Lý Vân Tiêu, quả quyết không thể để nàng có chuyện gì, lập tức mang bao tay vào đánh tới, trực tiếp ngăn cản kim quang kia.
Khí thế trên người Thủy Lạc Yên đại thịnh, tức giận nói:
- Đinh Linh Nhi, đã hơn một năm không có giáo huấn ngươi. Xem ra lúc này phải cho ngươi ghi nhớ thật lâu.
Đinh Linh Nhi cũng vận chuyển chân khí, khí thế liên tiếp tăng lên cao, hừ lạnh nói:
- Đã từng sợ ngươi sao?
Lạc Vân Thường biết thực lực của mình trong mắt nàng cực kỳ nhỏ bé, nhưng mà không thể đứng nhìn, một lá bùa màu đỏ bay lên trời, thời điểm này chuẩn bị đánh xuống.
- Nữ nhân ah, thật sự là không có biện pháp. Thời điểm nguy hiểm như vậy lại đi nội đấu, Yêu Long kia sắp đuổi kịp rồi đấy!
Không biết ai hô một câu, mọi người đưa ánh mắt nhìn ra ngoài chiến hạm, khoảng cách của Yêu Long quả nhiên đang nhỏ dần.
Tất cả mọi người biến sắc, nếu như bị đuổi kịp, cho dù bọn họ liên thủ cũng không thể thắng.
Chiến Phàm nói:
- Không thể mau hơn nữa sao?
Lý Vân Tiêu cười khổ lắc đầu nói:
- Đã là nhanh nhất, ta đoán chừng phải có một trận chiến không cần nghi ngờ. Chư vị vẫn tranh thủ điều tức đi, khôi phục thể lực. Đợi lát nữa đánh cược sinh tử một lần còn có thể có một tia phần thắng.
Sắc mặt tất cả mọi người khó coi tới cực điểm, nghĩ đến phải chiến đấu với Yêu Long thì toàn thân rét run.