- Nói cũng phải, cũng không thể tiếp tục đứng như thế một hai tháng a, cuối cùng bị truyền tống ra ngoài.
- Trận pháp thế gia chó má gì chứ, tùy tiện một trận pháp cũng bị làm khó, thật mất mặt.
Mọi người nghị luận truyền vào tai Từ Phong, trên mặt của hắn lúc trắng lúc xanh, rốt cục khẽ cắn môi, trong tay đánh ra mấy ký hiệu, đánh vào trận pháp kia. Lý Vân Tiêu biến sắc, vội vàng lôi kéo Lạc Vân Thường cùng Đinh Linh Nhi lui ra phía sau.
Những người khác là tận lực đi tới trước để xem rõ ràng động tác, hy vọng vào lúc trận pháp phá vỡ thì xông vào, cho nên hắn lôi kéo hai người lui về phía sau thì người ta chú ý và hồ nghi.
Đúng lúc này, pháp quyết của Từ Phong khắc lên đồ án, dường như sinh ra phản ứng nào đó, trận pháp bắt đầu thay đổi cấp tốc, từng vòng lực lượng tản ra ngoài, dường như có dấu hiệu buông lỏng.
- Chi, mở ra sao?
Tất cả mọi người khẩn trương lên, trên mặt Từ Phong cũng đầy hưng phấn, giống như đã thật phá vỡ trận pháp.
Ù ù long!
Một âm thanh phong cách cổ xưa từ trong trận pháp truyền ra ngoài, một loại khí tức uy áp tới từ viễn cổ sinh ra, từ trong trận pháp tản mát ra ngoài. Đồ án chân long trên trận pháp dường như sống lại, một đạo khí tức kinh tâm động phách tản ra ngoài, tâm thần tất cả một người bị chấn nhiếp, dưới khí tức cổ xưa này ai cũng sinh ra cảm xúc phải quỳ bái.
- Không tốt, là thượng cổ chân long chi khí! Má ơi, dĩ nhiên thượng cổ chân long là thật!
Bịch bịch!
Từng đám võ giả quỳ xuống trước thượng cổ chân long, những đệ tử này là tinh anh của các môn phái, không ít người lâm nguy không sợ, trực tiếp mạnh mẽ cắn nát đầu lưỡi của mình, làm cho thân thể tinh thần chấn động, nhanh chóng lui ra phía sau.
Sắc mặt La Thanh Vân đại biến, hốc mắt bắt đầu co rút lại, dường như có dấu hiệu yêu hóa.