Nam tử gọi là Tiền Vô Địch sắc mặt lãnh đạm nói:
- Bọn họ khoe khoang phong tình ta mặc kệ, nhưng lại lấy tên của thương minh ra, lại làm ra một ít chuyện mất mặt.
Hắn lạnh nhạt đi ra một bước, vậy mà là Súc Địa Thành Thốn, một bước vượt qua mấy trăm mét, một đạo kim quang ngưng tụ trong lòng bàn tay của hắn, đánh lên người Đường Nguyên cùng Đinh Linh Nhi.
Hai người đang bất phân thắng bại cảm nhận được nguy hiểm, trong nội tâm cả kinh, nhao nhao thối lui ngăn cản kim quang đánh tới.
Oanh!
Dưới chưởng của Tiền Vô Địch, trực tiếp đánh hai người lui ra mấy chục bước, vẻ mặt tái nhợt dừng tay. Đinh Linh Nhi trên trán đổ mồ hôi, không ngừng thở hào hển, ngực phập phồng lợi hại.
- Tiền Vô Địch, ngươi có ý gì?
Sắc mặt Đường Nguyên trắng bệch phẫn nộ quát, hắn vạn phần căm tức là, đối phương lại làm hắn mất mặt trước rất nhiều người.
Tiền Vô Địch lãnh đạm nói:
- Các ngươi đại biểu không chỉ thương hội của chính mình, càng là mặt mũi của thương minh. Hai kẻ cặn bã các ngươi, một lần nữa bôi đen thương minh, ta trực tiếp hành quyết các ngươi tại chỗ.
Đường Nguyên giận tím mặt, quát:
- Chê cười! Ngươi tính toán thơm bơ vậy sao, Kim Tiền thương hội cũng như chúng ta, cũng chỉ là một thành viên ban trị sự như chúng ta mà thôi, ngươi còn tưởng rằng mình là lão đại sao?
- Ô ô, Đường Nguyên nói lời này chính là tìm chết.
Thủy Lạc Yên cũng cười tiến lên, ý vị thâm trường nói ra:
- Người nào không biết Tiền Vô Địch chúng ta vẫn cho rằng mình chính là lão đại, đừng nói là ngươi, cho dù là Vạn Bảo Lâu Lệ Phi Vũ, hắn nhìn không vừa mắt cũng sẽ ra tay.
Đường Nguyên cười lạnh mỉa mai, nói:
- Có bản lĩnh tìm Lệ Phi Vũ đi! Với thực lực của người ta, hắn đều khinh thường đi tới Tu Di Sơn này. Mà ngươi tới, vậy chứng minh hai người không cùng cấp bậc, ha ha!