Đồng tử Lý Vân Tiêu hơi co lại, đột nhiên quát:
- Dĩ nhiên là thạch thú chi vương! Mọi người cẩn thận!
Pháp quyết trong tay biến ảo, quang luân nhanh chóng co rút lại, không ngừng áp vào đá vụn rơi xuống, bị lực lượng này tiếp được.
Dòng sông đá vụn này dừng lưu động. Một âm thanh trái tim đập mạnh vang lên trong đá vụn, ở trong một nơi nhỏ bé của đám đá vụn, một khối tinh thạch màu đỏ lưu động.
- Công kích khối đá màu đỏ!
Lý Vân Tiêu hét lớn, trên mặt của hắn đầy ngưng trọng. Thạch thú dĩ nhiên là tồn tại vương giả, hắn không ngừng đánh ra các loại pháp quyết, đem trận pháp phát huy đến mức tận cùng, tất cả lực lượng hội tụ một điểm chém vào tảng đá kia.
Những người còn lại hiểu ra, tảng đá màu đỏ chắc chắn là trái tim của thạch thú.
- Lữ Thanh Thành, Thanh Tác Kiếm của ngươi!
Chiến Phàm hét lớn một tiếng, Tử Ảnh Kiếm trong tay bay ra, hóa thành ánh sáng tìm treo trên bầu trời.
Lữ Thanh Thành lập tức hiểu ý, bảo kiếm của hai người vốn là một thể, là Tử Ảnh Thanh Tác Kiếm cực kỳ nổi danh ở tây vực, chính là Tử Thanh Vũ Đế rèn luyện. Tử Thanh Vũ Đế sáng chế Kiếm Ý Tông sau đó biến mất, thanh bảo kiếm này cũng bị môn hạ đệ tử cướp đoạt sau đó tách ra, phân thành Tử Anhr, Thanh Tác hai kiếm thất giai.
- XÍU...UU!!
Thanh Tác Kiếm phá không bay lên, thanh mang lập tức trải rộng hư không, hợp cùng tử khí kiếm. Hai thanh bảo kiếm phát ra tiếng kêu to, dường như gọi nhau trở về.
Loong coong!
Hai thanh bảo kiếm dần dần hợp làm một trên hư không, một đạo kiếm ý ngập trời xuất hiện, chấn nhiếp tâm hồn tất cả mọi người!
- Đây là...
Lý Vân Tiêu cũng nao nao, trong mắt b*n r* hào quang, đột nhiên khẽ cười nói:
- Thật sự là bảo kiếm không tệ!
Đám đá vụn kia cảm nhận được uy h**p, trái tim màu đỏ đập mạnh hơn vài phần, bắt đầu xao động. Đám đá vụn không ngừng hội tụ vào nhau, tạo thành hình tròn trải rộng, dường như phải bảo vệ Thạch Chi Tâm.