Ánh sáng màu xanh lóe lên trong tay Lý Vân Tiêu, mấy chục kiện loại huyền khí đều hiển hiện trong tay, hắn phất tay tản ra, những huyền khí này đánh vào trận pháp, tản mát ra các loại hào quang, biến thành trận nhãn. Cuối cùng một đạo ký hiệu cổ quái đánh ra, trận pháp này dần dần tiêu tan, ẩn vào trong hư không, trên trời cao lại khôi phục bình thường.
- Cái này...
Vương Cường nuốt nước bọt, không ngờ có thể ẩn trận pháp vào hư không, hoàn toàn chính là bẩy rập ah! Dùng thực lực Vũ Tông của hắn phải cực lực cảm nhận mới phát hiện một ít cổ quái. Những Vũ Tông dốc sức liều mạng kia thì làm sao phát hiện ra đây?
Sau khi uống cạn nửa chung trà, các loại khí tức từ từ tới gần. Thạch thú vẫn cuộn tròn lăn tới, nhưng đã ít đi vài tên Vũ Tông, chỉ có chín người, hiển nhiên có năm người chết thảm.
- Phía trước! Lý Vân Tiêu ở phía trước!
Chu Tử Nguyên nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên Kính, mạnh mẽ kêu to lên.
Một đám người nghe xong, tinh thần chấn động, tất cả lửa giận ngập trời, tốc độ càng nhanh hơn vài phần, liều mạng già xông tới. Phản ứng của bọn họ đầu tiên chính là bầm thây Lý Vân Tiêu thành vạn đoạn!
Vèo! Vèo! Vèo!
Chín người bay qua không trung, nhảy vào khu vực Lý Vân Tiêu bày trận, trong lúc này đều dừng lại, không nói tiếng nào đứng trên không trung. Nhưng mà khí tức không ngừng tăng lên, bộc phát tới cực hạn.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Trong nội tâm Vương Cường kinh ngạc, những người này trì trệ không tiến, dường như trong mắt còn đang mê ly. Mà thạch thú đảo mắt đã tới, nếu như vẫn không thanh tỉnh thì sẽ chết chắc.
Hai mắt Lý Vân Tiêu biến thành màu yêu nghiệt, hắn đang dùng tinh thần lực chế tạo ảo thuật thật lớn, làm chín người này dừng lại một lát. Rốt cục đợi đến lúc thạch thú đuổi theo thì tinh thần của hắn buông lỏng, ảo giác trong mắt chín người đã không còn. (DG: ở đoạn này tác giả ghi từ chín người biến thành mười bảy người, mình sửa lại chín người giống như từ đầu chương, sau này có khác biệt sẽ sửa lại)