Lý Vân Tiêu nhìn qua hắn cười nói:
- Ngươi quên lục giai không gian trận sao? Chẳng phải vừa rồi cũng trốn thoát đấy à?
Sắc mặt Vương Cường đại biến, vội vàng ngồi xếp bằng xuống bắt đầu chữa thương, hắn ăn rất nhiều đan dược như đậu rang. Vừa rồi phát hoảng thiếu chút nũa chết mất, nếu lại nói nữa, hắn không cho rằng mình sẽ còn sống.
- Mẹ kiếp! Thanh Lang Chiến Xa vì sao chạy nhanh như thế?
- Lại dám cướp Thất Túc Đạo Quả, chết, chết ah!
Đám Vũ Tông sau lưng tức giận truy kích, mắt thấy khoảng cách với Thanh Lang Chiến Xa càng lúc càng ngắn, lập tức một gân xanh lộ ra, sắc mặt dữ tợn, tùy thời ra tay giết người
- Đây là khí tức gì?
Trong đám người Chu Tử Nguyên đi theo có sắc mặt thanh tỉnh nhất, lúc này tâm thần chấn động, hoảng sợ nhìn chằm chằm vào phía trước, dường có uy áp đầy trời đang tiến tới, chấm đen ở chân trời không ngừng biến lớn.
Hắn giật mình lấy Hạo Thiên Kính ra xem xét, lập tức cả kinh nói:
- Mọi người cẩn thận, phía trước có yêu thú vô cùng lợi hại xuất hiện.
Trên Hạo Thiên Kính chỉ thấy tốc độ di chuyển của yêu thú cùng với yêu khí mạnh mẽ xuất hiện.
Những người khác lúc này nhìn thấy chấm đen biến lớn, nhưng mà bọn họ có hơn mười người, hơn nữa tất cả đều là cường giả Vũ Tông. Trừ phi yêu thú cấp Vũ Hoàng, nếu không căn bản không cần lo lắng. Cho nên không có người nào lên tiếng, vẫn nhìn chằm chằm vào Thanh Lang Chiến Xa phóng đi.
Lý Vân Tiêu nhìn thấy thạch thú, trong ánh mắt đầy vẻ tham lam, dường như còn nóng bỏng hơn so với Thất Túc Đạo Quả. Tuy thực lực của hắn là lục tinh Vũ Quân, nhưng lĩnh ngộ võ ý lại là Cửu Thiên Vũ Đế đỉnh phong. Mặc dù là Cửu Thiên cảnh Vũ Đế đạo quả đối với hắn tác dụng cũng không lớn.
- Vương Cường huynh, không sai biệt lắm.
Lý Vân Tiêu không đếm xỉa tới lục giai không gian truyền tống chi trận đã khắc tốt, lẳng lặng nhìn qua thân ảnh thạch thú càng lúc càng lớn, khóe miệng tươi cười âm tàn.