- Tốt rồi, không cãi nhau nữa. May mắn tiểu tử kia cũng có chừng mực, không có chọc ra đại họa to lớn.
Hoàng Tiểu Long quát:
- Chuyện này cũng là do chúng ta sai lầm trước, bị tiểu tử kia lợi dụng sơ hở! Nhưng mà chuyện này vui đùa quá lớn rồi, việc này phải nghiêm trị không tha! Nếu không mặt mũi và uy nghiêm các phái nam vực chúng ta còn đâu?
Đồ Lỗi cũng mở miệng nói:
- Tiểu Long huynh nói không sai, nhưng chuyện này không cần liên lụy tới người vô tội. Ta đề nghị chờ ngày Tu Di Sơn khép kín, bắt lấy Lý Vân Tiêu nghiêm trị là được, không cần liên quan tới người không quan hệ của thành Viêm Vũ.
Hơn mười tên Vũ Hoàng đều nhao nhao gật đầu, nói:
- Đúng vậy!
Lý Vân Tiêu cùng Đinh Linh Nhi vừa bước vào trong lối đi, lập tức toàn thân bị hào quang năm màu bao phủ, bị hút vào trong khe hở kia, bốn phía tràn ngập các loại hào quang khác, nhìn qua rất huy hoàng.
Cảnh tượng trước mắt không ngừng biến hóa, rất nhanh đã tiến vào khu đất trống, mọi nơi không có thân ảnh của ai cả.
Thông đạo truyền tống tiến vào là tùy tính, Đinh Linh Nhi không biết truyền tống đi nơi nào. Linh khí bên trong nồng đậm như sương sớm, hít một hơi là cảm thấy toàn thân thoải mái nói không nên lời.
- Đây cũng là Tu Di Sơn sao?
Lý Vân Tiêu ngẩng đầu nhìn chung quanh, trong Thiên vũ Giới nơi này là tiên cảnh duy nhất hạn chế tuổi tiến vào. Tuy kiếp trước cũng có thời điểm mở ra, nhưng hắn đã không cách nào tiến vào, không thể ngờ kiếp này có thể đền bù tiếc nuối.
- Nguyên khí thật tinh thuần, không chỉ càng nồng đậm hơn, dường như còn ẩn chứa đồ vật gì đó.
Lý Vân Tiêu tinh tế cảm thụ, trong nội tâm có chút xúc động, dường như có cảm giác thập phần tương tự như Giới Thần Bi, hắn giật mình hoảng sợ: