Trong hàng vạn tên đệ tử, vài tên nhân viên Chu gia tay cầm tinh thạch danh ngạch, tâm thần cực độ bất định bất an. Thời điểm này bọn họ cảm thấy gia tộc ăn thiệt thòi cũng không oan, ngược lại cảm thấy vạn phần may mắn. Đụng phải loại kẻ điên không muốn sống này, không chọc vào là may mắn!
Nghĩ tới Huỳnh Dương gia bị tiêu diệt không một chút tiếng động, hiện tại tác phẩm băng điêu còn bày trong hoàng thành, đây là giáo huấn máu chảy đầm đìa a.
Đây là tên điên, ngàn vạn không thể chọc hắn!
Lúc này một gã nam tử trên áo thiêu ấn ký đồng tiền đi lên bậc thang, ném nguyên thạch cho Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu tiếp nhận nguyên thạch, đôi mắt nhìn quét qua ấn ký đồng tiền trên người của hắn, đồng tử hơi co rúm lại, lúc này mới cười tủm tỉm nói:
- Có thể đi lên.
Nam tử kia mỉm cười, phát ra tiếng hừ lạnh nhỏ bé, hắn là người đầu tiên đi vào thông đạo.
Rốt cục có người đi vào!
Trong nội tâm tất cả mọi người đều có ý niệm này trong đầu, những kẻ có tiền nhao nhao cầm tiền đi lên, rất nhanh đã có hơn ba ngàn người đi vào. Dù sao những đệ tử thế lực lớn không tham gia đấu giá, trên người vẫn rất giàu có.
Nhưng mà nhiều đệ tử sắc mặt tái nhợt, bọn họ làm gì có thể lấy ra năm trăm vạn trung phẩm nguyên thạch!
- Ngươi đứng lại!
Lý Vân Tiêu chỉ vào Thủy Lạc Yên đang muốn đi qua, nói:
- Ngươi đưa thêm hai trăm vạn khối nữa.
Sắc mặt Thủy Lạc Yên đại biến, tức giận nói:
- Vì cái gì ta phải giao nhiều như thế?
- Ha ha, không có vì cái gì, muốn ngươi ra nhiều hơn kẻ khác một chút.
Lý Vân Tiêu phẩy hai tay, vẻ mặt bất đắc dĩ, nói:
- Đây là thông đạo tư nhân của ta, muốn nhận bao nhiêu thu bao nhiêu, ngươi không nên không phục lời nói, đến đánh ta đi!
- Ngươi! Khinh người quá đáng!