Ọe! Ọe! Ọe!
Không ít mọi người không nhịn được nửa nôn mửa kịch liệt.
Những nữ đệ tử gương mặt đỏ bừng ướt át.
Lý Vân Tiêu nhìn qua ba người ở xa xa, cảm thấy bụng và ngực đang buồn bực sắp nôn, sắc mặt trắng bệch, vội vàng vung tay lên, một đạo linh quyết bay ra ngoài.
Ba người này từ trên không trung rơi xuống, mất đi binh khí và quần áo trên người, tất cả đều bị chấn động thổ huyết, thần trí lúc này cũng tỉnh táo lại.
Ọe!
Ba người này sau khi thanh tỉnh, chuyện đầu tiên làm chính là nôn mửa kịch liệt hơn bất cứ người nào khác. Sau đó vội vàng cầm quần áo mặc vào, thân thể run rẩy run rẩy không ngừng, bọn họ nhìn qua lẫn nhau, lập tức lại quay đầu đi nôn mửa tiếp.
- Lý Vân Tiêu, quả nhiên là ngươi!
Trong nội tâm Phương Đức đại chấn, tuy nghe được giọng của hắn, nhưng tận mắt thấy vẫn cảm thấy khó có thể tiếp nhận.
- Ngươi có biết mình chọc vào đại họa hay không!
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Phương trưởng lão, không có việc gì, bình tĩnh chút đi. Ta đang chơi đùa với những tiểu bối này.
Chính hắn cũng chỉ có bộ dáng mười lăm tuổi, lăng không mà đứng lại nói người bên dưới là tiểu bối, lập tức té xỉu một đám. Nhưng mỗi người đều nhìn chằm chằm vào hắn, muốn nhìn một chút hắn có ý gì.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng cười cười, vung tay lên đánh ra một đạo văn tự màu vàng vào màn sáng, hình thành một lối đi tiến vào Tu Di Sơn.
Lúc này mới cất cao giọng nói:
- Chư vị, ta gần đây nghèo khó quá, muốn tìm chút tiền tiêu xài. Con đường này là lối đi tư nhân của ta, so với con đường các ngươi tiến vào Tu Di Sơn không quan hệ. Đương nhiên rồi, nếu muốn đi qua con đường này cũng được, giao nguyên thạch là xong.
Xoạt!
Người bên dưới sôi trào lên, nhao nhao nổi giận mắng:
- Ngươi quá tâm đen mà! Từ khi vào thành tới bây giờ, ngươi đã kiếm được bao nhiêu tiền rồi hả! Còn muốn giao phí!