- Ah? Nghe Từ Thanh huynh nói như vậy, ba con khỉ này cũng không thể phá giải Cửu Cung Vô Trần Trận?
- Chuyện này còn khó nói, người khống chế trận pháp có chút môn đạo. Nhưng mà còn chưa tới phiên ta quan tâm, huống hồ cũng không phải trong núi không lão hổ? Yến Nghị huynh ngươi không phải là một sao?
- Ha ha, Từ Thanh huynh thực sự biết nói đùa. Ta cảm giác lão hổ thật ra có mấy cái, nhưng mà dường như không có ý định ra tay a?
- Ha ha, vậy thì cứ chờ xem tình huống của ba con khỉ này đã, nếu bị trảm, chúng ta ra tay phá trận cũng không muộn. Dù sao thời gian trong Tu Di Sơn quý giá, chậm trễ một phút đồng hồ cũng là tổn thất lớn.
Hai người nói chuyện đều dùng ngữ khí bình thường nói chuyện với nhau, không có che lấp chút nào. Trong lúc mọi người nhìn chằm chằm vào ba người trên không trung, nội thành yên lặng có thể nghe được tiếng kim rơi, nhưng mà những lời này tương đối lớn truyền vào tai hơn phân nửa người ở đây. Đại bộ phận đều là đệ tử nam vực, vẻ mặt mang theo một tầng băng sương, bắt đầu còn chờ mong trận pháp bị phá vỡ, giờ phút này thì là hận không thể chụp chết đám người vực khác mới tốt.
Lúc này đại thủ đánh rơi Lữ Thanh Thành lại ngưng tụ trên không trung lần nữa, lại vỗ tới ba người trên không trung.
- Sợ chết bọn chún, chụp chết bọn chúng!
Trong nội tâm những đệ tử nam vực này mặc niệm.
Oanh!
Ba đạo màu sắc khác nhau công kích vào đại thủ ấn vàng kim, bốn lực lượng va chạm với nhau, uy lực bất phàm.
Ù ù! Oanh!
Rốt cục trong nháy mắt, đại thủ ấn màu vàng bị ba lực lượng kia xuyên thủ, thủ ấn lập tức tán loạn, hóa thành khí tức màu vàng tiêu biến trong thiên địa.
- Phá tan!
trong nội tâm tất cả mọi người chấn động, kinh hỉ nảy ra, cảm xúc khó có thể hình dung. Đặc biệt là những người của nam vực, trong lòng không có tư vị.