Trong mắt của hắn tinh mang lóe lên, trong mắt biến thành quỷ dị, một đạo lực lượng kỳ dị bao phủ Nhạc Cửu Lâm vào trong, thân ảnh của hắn bắt đầu mơ hồ.
Nhạc Cửu Lâm kinh hãi, lực lượng kia trực tiếp tiến vào thức hải của hắn, tiến vào sâu trong linh hồn.
Cho dù hắn giãy dụa thế nào đều không có nửa phần chống cự hiệu quả. Phải biết rằng trong Giới Thần Bi này, nhất cử nhất động của Lý Vân Tiêu chính là thiên địa quy tắc.
Vèo!
Nhạc Cửu Lâm chỉ cảm thấy trong đầu chấn động, thân thể như mất sạch khí lực, trở nên cực độ suy yếu, ngay cả ý thức cũng trở nên mơ hồ không rõ, cố mở mắt ra, nhìn thấy cái bóng Lý Vân Tiêu không ngừng lắc lư.
Trong tay Lý Vân Tiêu cầm đồ vật màu đen giống như đang giãy dụa, bị hắn trực tiếp đặt vào mi tâm, thu vào trong thân thể, cười lạnh nói:
- Bắt một hồn một phách của ngươi, hiện tại ta sẽ phong ấn tu vị.
Mười ngón tay của hắn điểm vào hư không, một ký hiệu màu đen ngưng tụ trong hư không, giống như có mấy con nòng nọc nhỏ đang vây quanh, dần dần khuyếch tán ra, là hỏa viêm màu đen, đột nhiên nó ấn vào lồng ngực Nhạc Cửu Lâm.
Chi!
Âm thanh đốt cháy vang lên trên ngực Nhạc Cửu Lâm, nương theo tiếng kêu thống khổ của hắn, lập tức hứn từ tinh thần hoảng hốt khôi phục thanh tĩnh.
- Tam Hợp Quỷ Nhãn Phong Ấn!
Trên không trung vang lên tiếng giật mình, thân ảnh Đoạn Việt hiện ra, nhìn ấn ký trước ngực Nhạc Cửu Lâm giống như đúc ấn ký của hắn, cả kinh nói:
- Ấn ký này làm sao ngươi biết?
Lý Vân Tiêu khẽ nói:
- Nếu ta không biết, làm sao cởi bỏ phong ấn cho ngươi. Chỉ là muốn hoàn toàn phá giải nhất định cần huyết dịch của người thi triển mới được.
Đoạn Việt không nói thêm gì nữa, lẳng lặng đứng bên cạnh. Hắn chỉ cảm thấy Nhạc Cửu Lâm bị phong ấn còn thảm hơn cả mình, dường như Thất Tinh Vũ Tông cũng không đạt tới.