Nhưng mà những người ẩn trong hư không lại nhíu mày, bọn họ không cảm thụ được lực lượng của Đại Nhật Kim Quang Kiếm Trận, không biết Lý Vân Tiêu làm sao diệt sát những người này, đều hồ nghi không thôi.
Đinh Linh Nhi cảm nhận được mọi người tập trung cảnh giác nhìn qua phủ thành chủ, nàng đứng trong tiểu viện của mình, trên mặt lộ ra vẻ lo lắng.
- Đinh tiểu thư dường như cực kỳ lo lắng cho hành vi của Vân Tiêu đại sư a?
Sau lưng có tiếng cười khẽ của Bách Lý Công Cẩn.
Đinh Linh Nhi vội vàng hành lễ, cười khổ nói:
- Vân thiếu có hành vi như thế chẳng khác gì giết gà lấy trứng. Đó có thể thấy được hắn cần rất nhiều nguyên thạch tu luyện bí pháp nào đó, nhưng kể từ đó đã đắc tội rất nhiều thế lực cả nam vực, kết quả há có thể chết già, Bách Lý đại sư nên đối đãi thế nào?
Bách Lý Công Cẩn mỉm cười, con ngươi đục ngầu nhìn qua trời cao, thì thào thở dài:
- Ưng bay trên trời cao, chúng ta há có thể biết suy nghĩ của hắn. Chẳng lẽ ngươi không có phát hiện, Vân Tiêu đại sư từ khi quật khởi ở Thiên Thủy quốc, mỗi khi làm chuyện gì chúng ta đều cho rằng hắn chết chắc, nhưng kết quả thì sao? Tất cả đều là đối phương chết lềnh bà lềnh bềnh. Vân Tiêu đại sư không chỉ lông tóc không tổn hao gì, hơn nữa càng ngày càng mạnh.
Đối với Lý Vân Tiêu trải qua, hắn cũng hạ công phu đi điều tra, nhưng mà một loạt chuyện bày ra trước mắt đầy khó hiểu, cũng không thể nào tin nổi.
Đinh Linh Nhi nội tâm rùng mình, Lý Vân Tiêu mấy tháng này làm chuyện gì thì nàng rõ ràng.
Bắt đầu từ Vạn Bảo Lâu thương hội, mỗi một chuyện đều gây họa sát thân, hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng tất cả đều đi từng bước tới trước, hơn nữa còn trong thời gian ngắn từ Đại Võ Sư thành tựu tu vị Vũ Quân hôm nay, càng có thực lực đấu với Vũ Tông bình thường.