Hắn ngây ngốc, lập tức giận không kềm được, trên người bắt đầu thả bạch quang ra, giống như từng viên minh châu khảm nạm trên thân thể, hào quang này chuyển động, dường như muốn kết nối với nhau, nhưng rốt cục chậm rãi nhạt xuống, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Trong mắt Lý Vân Tiêu mang theo vui vẻ, lạnh lùng nhìn hắn.
Tân Như Ngọc thần sắc biến hóa, chân khí của hắn mới vận chuyển được một nửa đã bị lực lượng kỳ dị trên không trung chặt dứt. Nhưng hắn vẫn tỏa ra sát khí lưng lệ, trong tay cầm một ngọc xích hóa thành kiếm quang chém thẳng vào Lý Vân Tiêu. Kiếm quang ra tay lúc kim quang đại thịnh, nhưng chém ra vẫn bị Cửu Cung Vô Trần Trận ảnh hưởng, trở nên ảm đạm.
- Dừng lại!
Lý Vân Tiêu khinh thường xùy cười một tiếng, ngón tay điểm xuống, đạo ánh sáng màu xanh trực tiếp hiện ra, trực tiếp ngăn cản kiếm quang lại. Sau đó năm ngón tay của hắn như núi, vài đạo kiếm khí lăng không tạo ra, ngưng tụ trong tay tập trung vào Tân Như Ngọc, lãnh đạm nói:
- Ngươi có tin ta hiện tại không vui, liền giết ngươi?
Tân Như Ngọc thật biến sắc, sợ hãi nói:
- Ngươi, ngươi vậy mà không có bị trận pháp chế ước! Làm sao có thể? Đây chính là trận pháp do hai vị trận đạo đại sự của Độn Thế Cốc bố trí a.
Nhưng càng làm cho hắn kinh hồn táng đảm là, kiếm quang trong lòng bàn tay Lý Vân Tiêu mang cho hắn cảm giác vô cùng bá đạo, hơn nữa trong mắt của hắn là ánh mắt khinh thương thương sinh, lạnh lùng tới mức đáy lòng của hắn rét run. Hắn tin tưởng nếu đối phương thật sự không vui, thật sự sẽ ra tay giết hắn.
Tuy suy nghĩ này quá khó tin, trên lý trí không cách nào tiếp nhận được, mình nói như thế nào cũng là thái tử điện hạ Hỏa Ô đế quốc, thân phận vô cùng tôn quý. Hơn nữa sau lưng còn có bối cảnh Thiên Châu Môn cùng Tụ Thiên Tông. Nhưng hắn không biết vì cái gì, loại cảm giác này lại thập phần rõ ràng, làm cho hắn vững tin Lý Vân Tiêu nhất định nói được làm được, không chút nương tay giết hắn.