- Móa, một trăm vạn khối trung phẩm nguyên thạch! Tại sao các ngươi không đi cướp đi?
Một gã đệ tử thế gia chửi ầm lên, giá tiền này cơ hồ tương đương với một kiện ngũ giai huyền khí.
Tiêu Khinh Vương ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, trực tiếp lười biếng nói:
- Không có tiễn cút ngay, vị kế tiếp.
- Ngươi..., các ngươi cũng quá phận! Ở đây có ai không phải thiên chi kiêu tử, còn có võ đạo tiền bối! Thành Viêm Vũ của các ngươi thành lập mới bao lâu? Thật không ngờ lại tùy ý làm càn, căn bản không đặt tất cả chúng ta vào mắt!
Tên đệ tử này tức giận sắc mặt tái nhợt, lớn tiếng kêu gào, muốn k*ch th*ch mọi người công phẫn.
Lần này quả nhiên có tác dụng, dù sao một trăm vạn trung phẩm nguyên thạch quá mức buồn nôn, ai cũng không cam tâm tình nguyện, nhao nhao hưởng ứng, chửi ầm lên.
Tiêu Khinh Vương nhướng mày, nhìn qua hai người khác, ba người lập tức thần sắc trở nên âm lãnh, khí thế trên người bộc phát.
Lý Vân Tiêu lúc trước bàn giao, chỉ để ý lấy tiền, có phản kháng trực tiếp giết là được. Đánh không lại hắn sẽ có cứu binh, hắn sẽ tới trước tiên.
Đối với mệnh lệnh này, tuy ba người cảm thấy rất chóng mặt, nhưng vẫn chấp hành nghiêm chỉnh.
Lúc này ba ngàn võ giả đã hành động, trong khoảnh khắc vây quanh nơi đây, vẻ mặt đầy dữ tợn, đang chờ Tiêu Khinh Vương hạ lệnh.
Tiêu Khinh Vương giết người vô số, tự nhiên sẽ không nương tay, đang muốn hạ lệnh thì đột nhiên trên bầu trời có tấm bia đá, lưu quang tràn ngập các loại màu sắc, giốn như thiên thạch rơi xuống mặt đất, áp thẳng vào tên đệ tử thế gia kia.
Mọi người nhao nhao kinh hãi, không thể ngờ trong trường hợp này còn có kẻ dám ra tay giết người, hoảng sợ kịch liệt thối lui.
Tên đệ tử nháo sự kia định trốn, nhưng trên người bị lực lượng gì đó tập trung, căn bản không cách nào nhúc nhích mảy may, nhìn thấy tấm bia đá rơi thẳng xuống, ánh mắt lộ ra sợ hãi vẻ tuyệt vọng, hét lớn: