Trong mắt Lãnh Tinh Ba không hề bận tâm, nhàn nhạt nhìn qua Lý Vân Tiêu cười nói:
- Yên tâm đi, ta chỉ tìm về Ngô Câu Sương Tuyết Minh của ta. Dù sao thanh kiếm nầy ngụ ý tượng trưng cho Đoạn Tình Tông, làm sao để rơi vào trong tay kẻ khác chứ?
Lý Vân Tiêu cảm nhận được khí tức trên người đối thủ, cũng không có nửa điểm sát ý.
Có thể trở thành một phương bá chủ, một trong ba đại cự đầu Hỏa Ô đế quốc tự nhiên là có chỗ hơn người, hắn không thể ném thể diện ra tay với hậu bối. Hắn lúc này cười nói:
- Kiếm kia là ta thắng được, muốn lấy về, cứ xuất tiền mua!
Lãnh Tinh Ba bội phục tiểu bối này, sau khi nghe danh hào của mình, hơn nữa biết rõ chính mình là Vũ Tôn vẫn nói cười vui vẻ, hắn thập phần thưởng thức cười nói:
- Ý ngươi là, ta phải ra tay thẳng trở về?
Lý Vân Tiêu tươi cười lập tức cứng đờ, xấu hổ cười vài câu, nói:
- Bỏ đi bỏ đi, nếu Lãnh tông chủ tự ra mặt, mặt mũi này ta vẫn phải cho!
Hắn cong ngón búng ra, một đạo kiếm quang bắn tới.
Lãnh Tinh Ba vươn tay ra, trực tiếp cầm kiếm vào tay, tán thán nói:
- Đáng tiếc thể chất của ngươi không thích hợp tu luyện công phái phái ta, nếu không ta thật muốn thu ngươi làm đồ đệ của ta. Hơn nữa gả nữ nhi Hồng Lăng cho ngươi.
Lý Vân Tiêu đã giật mình, vội vàng khoát tay nói:
- Chu Ngọc Sơn bị ta giết, con gái của ngươi không phải đã thành quả phụ sao? Ta không muốn!
- Ha ha, thật sự lớn mật!
Lãnh Tinh Ba càng ngày càng cảm thấy Lý Vân Tiêu to gan lớn mật, còn dám đường hoàng ở trước mặt hắn nói không muốn Hồng Lăng. Nhưng trong giọng nói lại không có ý trách cứ, ngược lại càng nhiều chính là thưởng thức. Hắn vươn tay phải ra nhìn kiếm mang trong tay, trong lúc đó nhướng mày, sắc mặt của hắn trầm xuống.