- Đã suy tính ra?
Tất cả mọi người khẩn trương, đặc biệt là những đệ tử đang có tinh thạch trong tay càng vãnh tai lắng nghe. Tân Bì ba người cũng tập trung tinh thần.
Ánh mắt Phương Đức quét qua toàn trường, thời điểm nhìn thấy Lý Vân Tiêu thì vui vẻ, lúc này mới cất cao giọng nói:
- Thời gian Tu Di Sơn mở ra là năm ngày sau, nằm ở giao giới Hỏa Ô đế quốc và Thiên Thủy quốc! Chỗ đó có một tòa thành trì, theo cao thủ ba phái cùng suy tính, cửa vào Tu Di Sơn có lẽ ở trên không thành Viêm Vũ ngàn mét.
- Thành Viêm Vũ?
Tất cả mọi người đồng tử hơi co lại, nhao nhao hoảng sợ đưa mắt nhìn qua thân ảnh cô tịch ở khu đất trống.
Lý Vân Tiêu cũng ngạc nhiên, không thể ngờ bản thân hắn gặp phải cảnh này.
Phương Đức nói:
- Chư vị đều tán đi, năm ngày sau, bằng vào tinh thạch tiến vào thành Viêm Vũ.
Mọi người xôn xao lớn, nhao nhao muốn rời đi.
Đột nhiên Lý Vân Tiêu lớn tiếng nói:
- Chậm đã!
Tất cả mọi người vừa định rời đi đều kinh ngạc nhìn qua hắn, tất cả đều hết sức tò mò.
Lý Vân Tiêu nhẹ nhàng cười nói:
- Ba ngày về sau, thành Viêm Vũ tổ chức đấu giá hội tinh thạch, phàm là người Hỏa Ô đế quốc có thể tham gia! Đồng thời, vì ngăn ngừa phiền toái không cần thiết, tận lực hạn chế nhân viên. Phàm là người tham gia đấu giá đều phải giao nạp một trăm vạn khối trung phẩm nguyên thạch vào bàn phí. Nếu như chút nguyên thạch cũng không đóng nổi, vậy đừng có tới để bớt mất mặt.
- Cái gì?
Trừ Tân Bì đã sớm biết ra, tất cả mọi người chấn động, nhao nhao không tin nổi.
- Bán danh ngạch? Hắn nói có chút ít tinh thạch muốn bán? Là thực sao? Ta không có nghe sai?
- Ha ha, quá tốt! Sớm biết như thế, lão tử không cần liều mạng mạo hiểm ba ngày trên đảo./