- Cái gì?
Trên bầu trời, cơ hồ tất cả chấp pháp giả đều mở to mắt! Miệng há to, hoàn toàn ngây dại.
Hắn vậy mà không chết?
Đăng!
Lý Vân Tiêu bước vào hư không vài cái thì xuất hiện trước Thiên Linh Hoàn, thân thể cũng chật vật không chịu nổi, nhưng bị nước biển rửa sạch thì thân thể nhẹ nhàng hơn nhiều, ít nhất trên người không có một tia vết máu, nhưng mà làn da trắng bệch dọa người, cơ hồ một số nơi gần như trong suốt, cũng th* d*c không ngừng.
La Thanh Vân vẻ mặt đắng chát, sầu thảm nói:
- Ngươi làm sao còn sống? Dưới lực lượng như thế, cho dù là Đằng Long Pháp Than của ta cũng không thể thừa nhận, phải trốn vào hư không mới nhặt về một cái mạng. Ngay cả mặt đất cũng vỡ vụn như thế, vì sao ngươi không chết!
Lý Vân Tiêu th* d*c một hồi, nhìn chằm chằm vào La Thanh Vân, lúc này cười rộ lên, dường như chém giết sinh tử vừa rồi chưa xảy ra bao giờ, vào giờ phút này đã xóa đi tất cả.
Hắn lạnh nhạt nói:
- Ngươi cho rằng một kích kia thực thiên băng địa liệt, đánh nát mặt đất?
- Chẳng lẽ không phải sao?
La Thanh Vân lộ ra vẻ nghi hoặc, nhìn kỹ mặt nước phương viên trăm dặm.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, nói:
- Đó là vào lúc ra chiêu ta đã nghĩ tới đường lui. Trực tiếp dùng Giới Thần Bi xuyên vào mặt đất, vào lúc hai lực lượng va chạm nhau, ta cũng đã lẻn vào trong đáy biển rồi. Mà mặt đất bị ta đục ra một cái động lúc này mới vỡ ra trăm dặm như thế.
Trên mặt hắn hiện ra thần thái khẩn trương, nuốt nước miếng nói:
- Nhưng mà một chiêu kia đúng là nguy hiểm ah! Cho dù ta bỏ chạy vào đáy biển, cũng vẫn bị cuốn vào, bị chấn thành trọng thương! Nếu không vừa rồi ta chém vào hư không, phá hỏng cửa ra Thiên Linh Hoàn của ngươi, cũng không cần thi triển tinh thần công kích.
Hắn dùng tay bụm mắt phải của mình, hiển nhiên là đôi mắt cũng thừa nhận gánh nặng cực lớn, đã bắt đầu đau đớn.