- Kiếm quyết - tinh diệt!
Giọng Lý Vân Tiêu vang vọng bầu trời, một thanh trường kiếm nơi tay, thân thể phóng lên trời, mang ra một đám sương hoa chém vào trong hư không. Những nơi kiếm quang đi qua, hư không bị cắt tan.
- Đó là...
Đồng tử Phương Đức co rụt lại, cả kinh nói:
- Ngô Câu Sương Tuyết Minh! Bội kiếm Lãnh Tinh Ba quả nhiên trong tay hắn!
Trong tọa độ không gian kia, dường như ẩn ẩn có dấu vết vỡ ra. La Thanh Vân nửa người từ trong nhảy ra ngoài, hoảng sợ nhìn qua một kiếm chém xuống, hai tay vội vàng giao nhau, hai vòng đồng trên cổ tay mở phong ấn, hợp hai làm một tạo thành vòng đồng lớn, b*n r* nghênh tiếp kiếm quang.
Phanh!
Vòng đòng bị kiếm quang chém b*n r* tia lửa sáng ngời, nó chấn động mạnh mẽ, phát ra âm thanh kim loại đinh tai nhức óc.
La Thanh Vân một tay cầm lấy vòng đồng, thân thể bước ra khỏi hư không, lăng không mà đứng, nhìn qua Lý Vân Tiêu ở xa xa, trong mắt b*n r* thần thái ngưng trọng, nhưng lập tức cười rộ lên, nói:
- Lý Vân Tiêu, ngươi thực khiến ta giật mình.
Lý Vân Tiêu chém ra một kiếm này cũng rơi xuống đất, cầm kiếm mà đứng, lãnh đạm nói:
- Giật mình con em ngươi, đánh lén rất thoải mái sao? Thiếu chút nữa mạng ta bị ngươi thu rồi.
La Thanh Vân một tay nâng vòng đồng, không ngừng xoay tròn trong lòng bàn tay, hiển nhiên cũng là huyền khí rất mạnh, lạnh nhạt nói:
- Ngươi bây giờ không phải đang sinh long hoạt hổ, vui vẻ nha.
Trên mặt hắn đầy ngưng trọng, nói:
- Vốn cho rằng dù vũ chi kết giới không thể thu thập ngươi, cũng ít nhất có thể làm ngươi trọng thương. Nhưng không thể ngờ ngươi chẳng bị tổn thương gì cả, ta thực rất ngạc nhiên, ngươi làm thế nào?
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Có cơ hội ngươi cứ đi vào thử xem, nhất định vui vẻ bất ngờ.
La Thanh Vân cười to vài tiếng, nói: