Thật lâu, hắn mới thở dài một hơi. Lật tay thu toàn bộ tinh thạch vào trong nhẫn trữ vật. Sau đó trên mặt mĩm cười, lạnh nhạt nói:
- Đều xuất hiện đi, xem lâu như vậy, cũng nên ra tay đoạt mới đúng.
Hắn chờ một hồi, phát hiện không có bất cứ động tĩnh gì.
- Ha ha, đều cho rằng nói không phải mình. Hai vị ở phía sau cây cách bốn mươi ba mét, năm vị ở cách tám mươi sáu mét, sau tảng đá bên trái bảy mươi hai mét có một vị, còn có mười một vị sau lưng ta, tất cả đều xuất hiện đi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:
- Bên trái, nói chính là ngươi, không nên tới chỗ này, bên này trừ ngươi ra không có người nào khác.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, tĩnh như bóng tối hàn lâm, gió lạnh thổi qua có cảm giác đìu hiu.
XÍU...UU!, XÍU...UU!, XÍU...UU!
Bốn phía đều có tiếng xé gió vang lên, rất nhanh Lý Vân Tiêu bị một đám người vây quanh, tổng cộng mười chín người, số lượng giống như đúc hắn nói.
- Tiểu tử, ngươi làm thế nào phát hiện chúng ta? Phải biết rằng trên đảo này che đậy thần thức đấy.
Một tên đàn ông trung niên thân hình rắn chắc nói ra, hắn trong khi phục kích cũng phát giác được bốn phía có những người khác, nhưng không thể ngờ lại nhiều như vậy. Càng không thể ngờ Lý Vân Tiêu đã sớm phát hiện ra toàn bộ bọn họ.
Những người còn lại vẻ mặt nghi hoặc, trên Quỳnh Hoa Đảo này cảm giác còn không rõ ràng như nhìn bằng mắt thường.
Đừng nói đệ tử trẻ tuổi, cho dù người phụ trách ba thế lực ẩn nấp chung quanh cũng vãnh tai lắng nghe, bọn họ rất muốn biết, vì phụ trách an toàn cho đệ tử trên Quỳnh Hoa Đảo, hơn ba mươi người bọn họ được phân phối huyền khí tăng cường thần thức, có thể nhẹ nhõm phá vỡ cấm chế trên đảo, lúc này mới có thể nắm rõ tình huống trên đảo như lòng bàn tay.