Tân Bì thì cười lạnh, ánh mắt dò xét La Thanh Vân một lát, tuy cảm thấy có chút không nhìn thấu, nhưng nội tâm của hắn vẫn thập phần yên tâm về Lý Vân Tiêu. Có lẽ là do tận mắt nhìn thấy cảnh ở thuật luyện sư công hội, chiến tích lấy một địch ba quá kinh thiên, lúc này mới sinh ra tin tưởng vào Lý Vân Tiêu.
- Chư vị, đều an tĩnh!
Hoắc Sâm đi lên không trung vài bước, nhìn qua đám đệ tử lãnh đạm hoặc đang hoảng sợ ở xa xa, nói:
- Ta không nói nhảm cái gì cả! Tổng cộng hai ngàn danh ngạch, có hơn một vạn người dự thi, thời gian là ba ngày.
Hắn lấy ra một viên tinh thạch hình vuông giơ lên cao cao, dưới ánh mặt trời nó tỏa ra hào quang sáng ngời.
Viên tinh thạch tứ giác khảm nạm viền vàng, chính giữa có ký hiệu phong cách cổ xưa không ngừng xoay tròn, tỏa ra hào quang thần bí.
Hoắc Sâm giải thích nói:
- Trên Quỳnh Hoa Đảo có đặt hai ngàn viên tinh thạch như thế, mỗi viên đại biểu cho một danh ngạch tiến vào Tu Di Sơn. Mỗi người có thể thu thập vô hạn, có thể tìm được bao nhiêu là bao nhiêu! Quy tắc cũng thập phần đơn giản, trừ không được ác ý giết người ra, có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào.
- Trên hòn đảo có cao thủ Độn Thế Cốc, Tụ Thiên Tông và Thiên Hạc Các ba thế lực giám thị, nếu như có người gặp phải nguy hiểm tính mạng, có thể hô to ‘ ta nhận thua ’, lập tức sẽ có cao thủ xuất hiện cứu giúp, hơn nữa còn mang ra khỏi Quỳnh Hoa Đảo, nhưng mà tất cả tinh thạch phải giao ra, một lần nữa thả lại trên đảo.
- Nếu có tinh thạch trong ba ngày không bị phát hiện, trong thời gian của ngày cuối cùng, những tinh thạch này sẽ bị trận pháp chấn bay lên không trung, sẽ xuất hiện toàn bộ. Đến lúc đó tất cả bằng vào thủ đoạn, người có năng lực sẽ có được.
Những quy tắc này mọi người kỳ thật đã sớm biết, Hoắc Sâm cũng chỉ tuyên bố một lần nữa mà thôi.