Trong mắt Sở Vũ mang theo tinh quang, thần sắc Tân Bì lập tức nhìn qua hắn, lập tức đoán được thân phận của người này, hắn dùng tay ra hiệu, sau lưng có một nam tử hiểu ý chậm rãi lui xuống.
- Ha ha, ai biết được.
Tân Bì mỉm cười, nói:
- Mọi người đã tới đông đủ, cũng nên bắt đầu.
Lý Vân Tiêu đến thì hắn yên tâm vạn phần. Mặc dù nói đối phương có tam tinh Vũ Tông, nhưng Lý Vân Tiêu có thực lực kinh thiên động địa, cũng chưa từng thấy tận mắt thì không biết hắn kh*ng b* cỡ nào.
Hoắc Sâm thần sắc chớp động, khẽ cười nói:
- Hẳn đây là thiếu niên mười lăm tuổi so chiêu với cường giả Vũ Tông a? Xem ra rất sinh long hoạt hổ, không có bị đánh chết sao?
Trong tòa nhà này vang lên tiếng bình luận, cả đám thần sắc bất thiện.
- Chỉ là một tên Vũ Quân, vậy mà cũng xứng có được Hổ Vương Chiến Xa! Đoán chừng là phá gia chi tử của gia tộc ẩn sĩ.
- Hừ, những thế gia ẩn sĩ này nhiều tiền, người ngốc mà thực lực thấp, hôm nào đoạt một nhà thử xem!
- Ha ha, thật sự là cuồng vọng.
Một tên võ giả mười mấy tuổi nhìn tên võ giả trung niên nói:
- Sư huynh, ngươi xem người này lát nữa đi vào Quỳnh Hoa Đảo, Hổ Vương Chiến Xa còn giữ được không? Đầu óc thật sự bị vô nước rồi. Lộ tài như thế không phải tự gây bất lợi cho mình sao?
- Câm miệng cho ta!
Nam tử trung niên một quyền đập vào đầu của hắn, trừng mắt tức giận nói:
- Ngươi muốn tìm cái chết ah! Người nọ là thành chủ thành Viêm Vũ Lý Vân Tiêu!
Lời của nam tử trung niên này giống như ma chú truyền ra khắp nơi, người bốn phía lập tức biến sắc, câm miệng hơn phân nửa, tên sư đệ kia cũng bị dọa sắc mặt trắng bệch, vội vàng che miệng. Nhưng còn có rất nhiều người của Thiên Hương đế quốc cùng Mộc Húc đế quốc sắc mặt mỉa mai và khinh thường.