Mọi người nhất trí lắc đầu, tỏ vẻ kiên quyết đồng ý.
Tân Bì nhíu mày, dường như lộ ra vẻ làm khó. Hắn nhịn không được nói ra:
- Bách Lý đại sư, Vân Tiêu đại sư, ta có một chuyện thương lượng, sợ là Vân Tiêu đại sư không cách nào dừng lại ở công hội quá lâu.
Bách Lý Công Cẩn biến sắc, không vui nói:
- Chuyện gì còn trọng yếu hơn nghiên cứu thuật đạo? Cho dù là Hỏa Ô đế quốc sụp đổ, Vân Tiêu đại sư cũng phải lưu lại!
Đám thuật luyện sư còn lại cũng có vẻ mặt địch ý nhìn chằm chằm vào Tân Bì, ngay cả Tân Trạch hai mắt cũng mang theo lửa giận, làm cho Tân Bì toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, những thuật luyện sư này tất cả đều là tên điên, một khi có liên quan tới thuật đạo thì giống như ăn xuân dược, cái gì cũng không để ý.
Tân Bì lau mồ hôi lạnh trên trán, giải thích nói:
- Phân phối danh ngạch Tu Di Sơn đã xong, trừ các đại môn phái lấy đi, tổng cộng có hai nghìn danh ngạch di động bị các thế gia tranh đoạt. Dựa theo lệ cũ những năm qua, là ba đại đế quốc mỗi nước một ngàn danh ngạch, bên trong tự hành phân phối. Mà quy tác lần này có biến, mấy thế lực lớn thương lượng với nhau, quyết định ba nước đồng thời tổ chức tỷ thí, để cho đệ tử có thực lực đạt được danh ngạch.
- Hai ngàn danh ngạch di động?
Bách Lý Công Cẩn cười lạnh nói:
- Đám thế lực lớn các ngươi cũng quá hào phóng, cam lòng xuất ra một phần năm! Nhưng chuyện này có quan hệ gì với Vân Tiêu đại sư?
Tân Bì rõ ràng cảm nhận được nói móc và địch ý của Bách Lý Công Cẩn, cười khổ nói:
- Lần này không chỉ quan hệ tới đế quốc và những thế lực truyền thừa phân tán kia, hơn nữa trực tiếp quan hệ tới mặt mũi đế quốc. Cơ hồ tất cả thế lực đã phân phối danh ngạch đều không cho tham gia, dù vậy, môn phái và thế lực khác muốn tranh giành danh ngạch nhiều như cá diếc sang sông, cạnh tranh tất nhiên thập phần kịch liệt. Thành Viêm Vũ với tư cách là một thế lực của Hỏa Ô đế quốc, bản thân cũng không có phân phối danh ngạch, hơn nữa Vân Tiêu đại sư thực lực... Hắc hắc...