- Hải Thượng Thăng Minh Nguyệt!
Tân Trạch hét lớn một tiếng, hai tay như nâng bầu trời, nhìn qua giống như ánh trăng đang lên cao. Khối nguyên thạch trong nắm tay của hắn chậm rãi bay lên cao. Hồn lực mạnh mẽ như sóng nước xô bờ, không ngừng rót vào trong nguyên thạch, tiếp tục ngưng luyện.
Đến thượng phẩm nguyên thạch thì cũng chỉ có thể tiếp tục tăng lên cực phẩm. Mà quá trình này thủ pháp đã sinh ra tác dụng cực kỳ nhỏ bé, chỉ có dùng sức mạnh của hồn lực đè ép tăng lên cực phẩm.
Lý Vân Tiêu cũng tự nhiên biết rõ điểm ấy, hắn trực tiếp ngồi xếp bằng xuống, hào quang trong mi tâm lập lòe, từng đạo hồn lực cực kỳ tinh xảo b*n r* đánh vào trong nguyên thạch. Hắn hiện tại có thể làm duy nhất chính là không lãng phí bất cứ tia hồn lực nào.
Vẻ mặt Nguyên Hạo đầy chờ mong nói ra.
- Hồn lực của Tân đại sư có thể làm cho nguyên thạch bước vào trong cực phẩm hay không?
Bách Lý Công Cẩn khẽ chau mày, nói:
- Khó! Theo thượng phẩm vọt tới cực phẩm, so phía hai quan trước còn khó hơn rất nhiều. Nếu như không có ngoài ý muốn, có lẽ sẽ dừng lại ở cửa ải cực phẩm, tối đa ngưng luyện thành ngụy cực phẩm mà thôi.
Đoạn Việt nói:
- Đã không tới cực phẩm, ta xem Vân thiếu đoán chừng cũng như vậy, tất cả mọi người dùng ở phẩm chất thượng phẩm, xem như ngang tay.
Hắn đã phát hiện Lý Vân Tiêu duy trì không được, mà Tân Trạch vừa lên tràng nên thanh thế cực kỳ to lớn.
Bách Lý Công Cẩn nhàn nhạt liếc hắn một cái, nói:
- Mặc dù đều là thượng phẩm, cấp độ cũng có khác biệt.
Quả nhiên, tiến vào thượng phẩm thì Tân Trạch khống chế khối nguyên thạch ngưng luyện với tốc độ cực nhanh, nguyên khí nồng đậm làm người ta thèm nhỏ dãi. Mà khối nguyên thạch trước mặt Lý Vân Tiêu đột nhiên tiến triển chậm chạp, giống như có lẽ đã dầu hết đèn tắt.