Hắn vừa nói ra lời này thì lập tức nhíu mày, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên, những người còn lại vẻ mặt cổ quái.
Nguyên Hạo cười khổ nói:
- Xem thủ pháp của hắn thuần thục như vậy, ý cảnh Phi Hoa Lạc Tuyết không có vài chục năm khổ tu là không cách nào làm được. Nhưng mà...
Hắn đột nhiên có cảm giác lực bất tòng tâm, khổ sở nói:
- Hắn mới mười lăm tuổi ah! Hơn nữa mấy tháng trước cũng mới là tam giai thôi!
Phanh!
Rốt cuộc Cát Hướng Tiền không nhịn được vỗ bàn một cái, khối nguyên thạch nguyên liệu rốt cục bay lên, hắn một tay dùng nguyên lực bao phủ khối nguyên thạch, nguyên thạch nguyên liệu đã bị lực kéo làm quay vòng.
Dưới ý cảnh Phi Hoa Lạc Tuyết thập nhị thức của Lý Vân Tiêu, hắn rốt cục không ức chế được chiến ý, lập tức ra tay.
Hồn lực bành trướng bạo phát trên người Cát Hướng Tiền, giống như núi lửa bộc phát, phun trào xuất kỳ bất ý, uy thế kinh thiên.
Giờ phút này hắn không dám có ý khinh thường nào nữa, Lý Vân Tiêu cho tới bây giờ bày ra thực lực không dưới hắn. Đặc biệt là loại ý cảnh cảm ngộ cùng thủ pháp thiên chuy bách luyện càng làm hắn có cảm giác theo không kịp.
Vì tôn nghiêm mà chiến!
Bách Lý Công Cẩn cũng bị xúc động, nội tâm thở dài một hơi, cuối cùng vẫn ra tay. Ánh mắt của hắn nhìn qua Tân Trạch cùng Lữ Hạo Sơ. Hai người nhìn chằm chằm vào Lý Vân Tiêu, không còn khinh thị và tức giận nữa, có chỉ là vô cùng ngưng trọng và khiếp sợ.
- Phi Hoa Lạc Tuyết thập nhị thức, ta cũng biết!
Cát Hướng Tiền hét lớn một tiếng, thân thể cũng biến hóa kịch liệt, bắt đầu dùng thủ pháp giống như đúc Lý Vân Tiêu, không ngừng đánh linh quyết vào trong khối nguyên thạch nguyên liệu.
Mọi người khẽ chau mày, tuy hai người thủ pháp giống nhau như đúc, nhưng cho người ta cảm giác thị giác khác biệt như ngày và đêm. Giống như một lão sư diễn luyện và một đồ đệ ngây ngốc bắt chước, thấy thế nào cũng chẳng ra cái gì cả.