Bách Lý Công Cẩn nói:
- Như thế nào? Vân Tiêu đại sư cảm thấy có gì không ổn?
Lý Vân Tiêu cầm lấy một khối nguyên thạch trong đó, áng chừng trong tay, lập tức dùng sức sờ, lập tức hóa thành bột phấn.
Đồng tử mấy người co rút lại, sắc mặt lộ ra vẻ khó hiểu.
Bách Lý Công Cẩn trầm giọng nói:
- Vân Tiêu đại sư cảm thấy ta cung cấp nguyên thạch có vấn đề hay sao?
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nhẹ nhàng vỗ mặt bàn, lập tức lại có một khối nguyên thạch chấn bay lên, nó nổ tung trên không trung, từng làn linh khí tiêu tán trong hư không. Hắn cười nhạt một tiếng nói:
- Nếu như ta so đấu với ba người bọn họ, tự nhiên là hai khối nguyên thạch.
- Cái gì?
Tất cả mọi người cả kinh, kinh hãi nhìn qua hai khối nguyên thạch nguyên liệu trên mặt bàn, cả kinh hít khí lạnh.
Nguyên Hạo lau mồ hôi lạnh, nói:
- Ý của Vân Tiêu đại sư ngươi chính là ba người bọn họ cùng ngưng luyện một khối nguyên thạch? Mà ngươi ngưng luyện một khối nguyên thạch sao?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói ra:
- Tự nhiên, nếu không ta cần gì bảo bọn họ cùng tiến lên chứ?
Phanh!
Tân Trạch giận tím mặt, dường như bị vũ nhục to lớn, tức giận nói:
- Lý Vân Tiêu! Ngươi khinh người quá đáng!
Hai người khác cũng tức sùi bọt mép, thân là tứ giai thuật luyện sư bọn họ gần đây cao cao tại thượng, chưa từng bị vũ nhục và khinh thị như thế.
Đoạn Việt cũng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa, thầm mắng tiểu tử này quá không biết tiến thoái, đánh bạc một ức năm ngàn vạn nguyên thạch cũng thôi đi, cũng không phải là tiểu hài tử gì đó, vậy mà hắn còn muốn gia tăng độ khó, chẳng lẽ hắn bị té giếng?
Chỉ có Tân Bì cười to nói:
- Vân thiểu quả nhiên hào hùng! Đàn ông chúng ta phải như thế!
Bách Lý Công Cẩn nhìn qua Tân Bì, ung dung nói:
- Bì đại nhân không hiểu cái gì là ngưng luyện nguyên thạch, nếu như luyện đồ vật khác, mặc dù Tân Trạch đại sư ba người liên thủ cũng không có khả năng ngưng luyện ra vật phẩm ngũ giai. Nhưng ngưng luyện nguyên thạch thì khác, cơ hồ hồn lực và lĩnh ngộ của ba người hoàn toàn điệp cộng lại, đủ để chống lại ngũ giai thuật luyện sư bình thường đấy.