Nguyên Hạo thì ánh mắt b*n r* hào quang, lộ ra thần sắc khát vọng. Nhưng lập tức ảm đạm xuống, khẽ cười khổ không thôi. Hắn biết rõ dùng sức một mình Lý Vân Tiêu sức căn bản không có khả năng thắng ba tứ giai thuật luyện sư.
Lữ Hạo Sơ lãnh đạm nói:
- Vân Tiêu đại sư khẩu khí thật lớn! Ngươi cầm một ức năm ngàn vạn nguyên thạch đánh cược với chúng ta, nguyên thạch đâu? Không thể nào tay không bắt sói a?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Nhiều nguyên thạch như thế ta không có, nhưng rất nhanh sẽ có người đưa tới cho ta.
Ba người biến sắc, Cát Hướng Tiền tức giận nói:
- Thì ra ngươi đang đùa nghịch chúng ta.
Lý Vân Tiêu cười nhạt nói:
- An tâm một chút chớ vội, người nọ ta đoán sắp tới rồi.
Tân Trạch lạnh lùng mỉa mai nói:
- Ý của ngươi là có người sẽ đưa một ức năm ngàn vạn nguyên thạch cho ngươi? Thử hỏi có đầu heo nào ngu xuẩn bị ngươi lừa gạt sao?
Ngoài cửa đột nhiên có tiếng thở dài, cười khổ nói:
- Trạch đệ, ngươi nói đầu heo kia chính là ta.
Tân Trạch chấn động, vội vàng quay người lại.
Bách Lý Công Cẩn khẽ nhíu mày, nhẹ vung tay lên, một đạo linh quyết đánh ra, cánh cửa từ từ mở ra.
Tân Bì vẻ mặt cười khổ đứng ở ngoài cửa, bất đắc dĩ nói:
- Ta vừa tới, chỉ nghe thấy có người mắng ta là đầu heo.
Tân Trạch khó nói, nói quanh co:
- Tam ca, ngươi..., ta...
Tân Bì vươn tay ra, ngắt lời nói:
- Không có việc gì, ta tới đưa nguyên thạch cho Vân thiếu. Tổng cộng một ức sáu ngàn vạn khối trung phẩm nguyên thạch. Vân thiếu ngươi kiểm kê đi.
Hắn ném ra một túi trữ vật cho Lý Vân Tiêu.
Vài tên thuật luyện sư đều khiếp sợ há to mồm, Tân Trạch càng giật mình khó hiểu, nói:
- Tam ca, đây là vì sao?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Bì đại nhân cho, cứ lấy mà dùng thôi.
Hắn quay người nhìn qua ba gã thuật luyện sư nói: