Lý Vân Tiêu mặc kệ cười to, hắn cũng mỉm cười, ánh mắt của hắn lạnh lùng nhìn qua mấy người này, nhàn nhạt nói ra:
- Ta và các ngươi đổ thuật luyện chi thuật, ba người các ngươi cùng tiến lên.
Lời vừa vang lên, mọi người biến sắc.
- Ngươi nói cái gì?
Tân Trạch nhảy dựng lên khỏi ghế, hai gã thuật luyện sư khác cũng trợn mắt lên nhìn, dường như đã bị vũ nhục thật lớn.
Bách Lý Công Cẩn và Nguyên Hạo biến sắc, không thể ngờ Lý Vân Tiêu lại cuồng vọng tự đại như vậy.
Đoạn Việt cũng kinh ngạc đến ngây người, đồng thời ước chiến ba tứ giai thuật luyện sư, trừ phi là ngũ giai, nếu không cho dù là Nguyên Hạo tứ giai đỉnh phong cũng tuyệt đối không dám khiêu chiến như thế.
Nguyên Hạo ngưng giọng nói:
- Vân Tiêu đại sư, ngươi nên nghĩ lại, không thể hành động theo cảm tính.
Đối với thuật luyện sư bọn họ mà nói, loại hành vi khiêu khích này sẽ tạo thành nhục nhã to lớn. Đều là tứ giai nên Nguyên Hạo cũng sinh ra nội tâm không thích.
- Nghĩ lại?
Tân Trạch sắc mặt như sương, hừ lạnh nói:
- Thân là tam giai thuật luyện sư chút năng lực phụ trách khi nói chuyện cũng phải có. Không biết Vân Tiêu đại sư định dùng trận chiến thế nào đấu với ba người chúng ta.
Hắn cố ý nói bốn chữ "Vân Tiêu đại sư" cắn rất nặng, tràn ngập châm chọc khiêu khích, những người khác cũng đầy khinh miệt.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, chính hắn trước kia là trưởng lão của thuật luyện sư công hội làm sao làm sao không rõ tính tình của đám người này, lúc này cười nói:
- Mấu chốt không phải chiến như thế nào, mà ở đánh cược cái gì? Nếu ba vị áp quá thấp, ta sẽ không có hứng thú đánh cược đâu.
- Ha ha, Vân Tiêu đại sư quả nhiên rất anh dũng. Lão hủ hôm nay phụng bồi tới cùng!
Tân Trạch đứng lên, trong tay có một khối ngọc ánh sáng sáng ngời như long nhãn, nó b*n r* từng đạo hào quang lơ lửng giữa không trung không tiêu tán, cẩn thận quan sát ánh sáng tràn ngập màu sắc, dĩ nhiên là một cái ngọc bội.